25.
Tần Tư Yến phải nhập viện vào phòng hồi sức tích cực.
Trong lúc anh hôn mê, trên mạng lại tung ra những bức ảnh thân mật giữa tôi và anh, các phương tiện truyền thông đồng loạt chỉ đích danh anh chính là kim chủ đứng sau lưng tôi. Dư luận ào ạt quét đến như vũ bão.
Nhưng trước khi Tập đoàn Tần thị chịu ảnh hưởng dẫn đến cổ phiếu sụt giảm hay Hội đồng Quản trị thay người. Tôi tuyên bố giải nghệ, đơn phương nhận hết mọi tin tức tiêu cực về mình. Sự phẫn nộ của đám đông tập trung hết lên người tôi.
Ngày giải tán ê-kíp, anh Lý gi/ận đến mức sắp n/ổ tung. Anh ấy chất vấn: "Tần Tư Yến rốt cuộc đã cho cậu bao nhiêu tiền mà cậu cam tâm tình nguyện thay cậu ta gánh hết những lời c.h.ử.i rủa đó?"
Tôi mỉm cười, "Nếu là anh ấy, liệu có để bản thân rơi vào cảnh tù túng thế này không?" Anh ấy rõ ràng là bị người ta tính kế, lại còn dùng tôi làm mồi nhử.
Trước khi rời khỏi Giang Thành, tôi hẹn gặp Hứa Dật.
"Những bức ảnh thân mật và lực lượng Thủy quân dẫn dắt dư luận đều là do cậu đứng sau đẩy thuyền phải không?" Ảnh thân mật thì ch.ó săn bình thường không lấy được, thời điểm dư luận bùng n/ổ cũng quá mức trùng hợp.
Cậu ta cười khẩy một tiếng, không phủ nhận, "Lâm tiên sinh, hôm nay anh đến để hỏi tội sao?"
"Không phải." Tôi giao lọ nước hoa mùi nhựa thông đó cho cậu ta: "Lúc cần thiết, nó có thể giúp Tần Tư Yến xoa dịu, sau này phiền cậu vậy."
Hứa Dật sững sờ, "Chỉ có thế thôi sao?"
"Còn nữa, tuy tôi không rõ rốt cuộc giữa hai người là tình trạng gì... nhưng tôi nghĩ nếu cậu thật lòng yêu anh ấy, thì không nên dùng công ty mà anh ấy dày công gây dựng bao năm làm vũ khí để đối phó với tình địch giả tưởng. Hy vọng sau này cậu đừng vì bất cứ lý do gì mà đ.â.m sau lưng anh ấy nữa."
26.
Ngày tôi kéo vali ra sân bay, Giang Thành đổ một trận tuyết lớn. Chuyến bay bị hoãn hai tiếng do thời tiết.
Trước khi lên máy bay, một bản tin phát thanh khẩn cấp lại nhắc đến tên tôi, cưỡng ép tôi phải đứng ch/ôn chân tại chỗ.
Chiếc điện thoại chưa kịp tắt máy suýt thì n/ổ tung vì thông báo. Tôi nhìn xuống qua lớp kính sát đất của phòng chờ, thở dài, bất lực nhấc máy, "Quay về bệ/nh viện đi."
Trên nền tuyết trắng, người vừa hớt hải chạy đến thậm chí còn đang mặc quần áo bệ/nh nhân. Anh thở dốc không ra hơi, ngước đầu nhìn thẳng vào mắt tôi: "Lâm Sơ, đừng lên máy bay, về nhà với anh."
"Hợp đồng của chúng ta đã hết hạn rồi, Tần tổng." Tôi quay người tránh né ánh mắt anh: "Tôi đã trả giá cho việc ngoại tình rồi, giờ chúng ta không ai n/ợ ai."
"Anh biết em lo lắng cho đứa trẻ, anh đã nói rồi, đứa bé chính là con ruột của anh..."
"Không liên quan đến đứa trẻ."
"Cho anh thời gian, anh có thể thích nghi với tin tức tố của em..."
"Tôi không quan tâm anh sống hay c.h.ế.t."
"Được, vậy anh sẽ xử lý sạch sẽ những chuyện rắc rối kia, cho hai cha con một mái ấm..."
"Dù là nhà của anh hay giới giải trí, tôi đều không muốn quay lại nữa! ... Anh tha cho tôi đi, Tần Tư Yến."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Ngay khi tôi tưởng rằng cuối cùng cũng đã vắt kiệt kiên nhẫn của anh, thì giọng nói trong điện thoại đột nhiên trở nên rõ ràng: "Vậy em hãy quay lại nhìn anh, nhìn anh mà nói rằng em không yêu anh, nói xong anh sẽ buông tay! Lâm Sơ... em quay lại đi."
Tôi cứng đờ người xoay lại. Đối diện với anh, người đang tái nhợt mặt mày, nơi đáy mắt gần như tràn ngập sự cố chấp đi/ên cuồ/ng. Tôi mấp máy môi, đột nhiên cảm thấy... như có vật gì chặn ngang cổ họng.
Vành mắt không kìm được mà cay xè. Đến tận hôm nay, tôi mới bàng hoàng nhận ra. Bốn chữ sự thật này lại còn khó nói ra hơn cả ba chữ dối lừa.
27.
【Stop stop, cái tên pháo hôi này bộ quên mất lần đầu gặp gỡ giữa nó và Thái t.ử gia rồi hả? Nếu không có tin tức tố và tiền bạc, giữa họ còn lại được cái gì chứ?!】
【Hơn nữa nó không quên được đâu, Công dị ứng với tin tức tố của nó, lúc nó phát tình thì hoàn toàn là một liều t.h.u.ố.c đ/ộc chí mạng còn gì?】
【Không phải cặp đôi chính thức thì mãi là không phải, có vùng vẫy thế nào cũng chẳng đến được với nhau đâu, chậc chậc...】
Tôi rũ mắt. Phải rồi, còn lại được gì đây?
Giữa chúng tôi là đôi bên cùng có lợi, trút bỏ lợi ích đi thì chẳng còn gì cả. Ngay từ đầu, chọn dùng tin tức tố và thân thể để đổi lấy tài nguyên và tiền bạc đã là một sai lầm.
Vì vậy, tôi ngước mắt: "Tần Tư Yến, tôi không yêu anh, tha cho tôi đi."
...
28.
Tần Tư Yến cuối cùng không đuổi theo nữa.
Sau khi xuống máy bay ở điểm trung chuyển, tôi lại bắt thêm vài chuyến xe, xóa sạch dấu vết hành tung. Đích đến không phải là nước ngoài, mà là một cô nhi viện nằm ở vùng ngoại ô thưa thớt bóng người. Tôi đã muốn quay về đây xem thử từ lâu rồi.
Nhưng khi gặp tôi, Viện trưởng không hề lộ vẻ vui mừng như tôi mong đợi.
Ông r/un r/ẩy rút ra một chiếc thẻ: "Tiểu Lâm, hôm qua bác mới gom đủ tiền, bác trả lại cho con, xin con đừng bắt bác..."
Trong thẻ có mấy chục triệu tệ. Đó là số tiền tôi quyên góp cho cô nhi viện suốt những năm qua, là hơn nửa gia sản của tôi. Bây giờ tôi mới biết, tất cả đều đã chui vào túi riêng của Viện trưởng. Người có thể tra ra loại chuyện này là ai, không nói cũng rõ.