Ta c/ứu một con bạch hồ sắp ch*t, nuôi nó suốt một mùa đông.
Sang xuân nó chạy mất, chỉ để lại một chùm lông trắng trên bậu cửa.
Ba năm sau, một nam nhân đứng trước cửa tiệm rư/ợu của ta.
Đôi mắt màu hổ phách, chỉ nhấp một ngụm đã nếm ra được vị chua trong vò rư/ợu mà ngay cả ta cũng suýt không nhận ra..
Ta hỏi hắn là người ở đâu.
Hắn nói: “Có lẽ từng gặp rồi, chỉ là ngươi quên thôi.”
01
Cha ta để lại cho tôi hai thứ.
Một bí quyết ủ rư/ợu và một đống hỗn độn.
Tiệm rư/ợu nằm ở cuối con ngõ phía tây thành, ba gian nhà nát, giấy dán cửa sổ năm nào cũng vá năm nào cũng rá/ch, ngói trên mái nhà khuyết mất mấy viên, cứ hễ mưa là phải mang chậu ra hứng.
Năm ta mười sáu tuổi tiếp quản nơi này, thím Vương hàng xóm đứng ở cửa ngó vào trong một cái, rồi quay sang bảo với bác Trương vách nhà: "Nhóc Thẩm Niên này, e là sắp phá sạch bách chút cơ nghiệp cuối cùng rồi."
Ta không phá sạch.
Rư/ợu Hoa Đào ta ủ, hương thơm bay xa đến nửa con phố.
Chuyện ủ rư/ợu này, không vội được.
Nước phải dùng nước suối chảy trong khe núi phía bắc thành, cứ năm ngày đi gánh một chuyến. Gạo phải chọn nếp mới của vụ thu hoạch mùa thu, nhặt từng hạt một, hạt nát không lấy, hạt sâu mọt không cần. Men rư/ợu là công thức từ thời cha tôi truyền lại, lấy cỏ lạt liêu, trần bì, lá quế hòa với bột lúa mạch rồi nặn thành bánh, phơi khô trong bóng râm, sau đó mới cho vào vò ủ suốt bảy ngày.
Khi cha ta còn sống, ông luôn bảo: "Rư/ợu cũng có tính khí đấy, con đối tốt với nó, nó mới đối tốt với con."
Lúc đó ta cứ nghĩ ông đang nói về rư/ợu.
Sau này mới nhận ra, hình như ông nói không chỉ riêng mỗi rư/ợu.