Đêm nay, tôi ngủ cực kỳ ngon.
Sáng hôm sau, lúc tỉnh dậy, phát hiện chiếc giường êm ái của mình không biết từ lúc nào đã trở nên cứng ngắc.
Mơ màng mở mắt ra, trước mặt xuất hiện một khuôn mặt tuấn tú phóng to gấp vô số lần.
Là Lâm Lãng!
Ch*t ti/ệt, tôi biết nết ngủ của mình không ngoan ngoãn gì, nhưng không ngờ tôi lại có thể lăn từ trên giường xuống đất.
Lại còn rơi trúng người Lâm Lãng.
Tôi muốn bò dậy khỏi người Lâm Lãng, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại.
Với độ nhạy bén của Lâm Lãng, tôi mà động đậy, chắc chắn anh sẽ tỉnh ngay lập tức.
Đến lúc đó chắc chắn lại bảo tôi cố ý cho xem.
====================
Chương 4:
Nghĩ vậy, tôi quyết định nằm im bất động, tùy cơ ứng biến.
Đợi Lâm Lãng tỉnh trước, tôi sẽ tiên phát chế nhân, bảo là anh bế tôi từ trên giường xuống.
Nghĩ thế, ánh mắt tôi không kìm được mà dán ch/ặt lên mặt anh.
Ngũ quan tinh tế, đường nét rõ ràng, làn da trắng trẻo.
Ở khoảng cách gần thế này cũng không tìm ra chút khuyết điểm nào.
Môi không tô mà đỏ.
Gợi cảm mê người.
Li /ếm môi một cái, tôi không kìm lòng được, hơi ngẩng đầu, chạm nhẹ môi mình lên môi Lâm Lãng.
"Anh ơi, anh ốm à? Sao giờ này còn chưa dậy thế!"
Giọng Lâm Khả truyền từ bên ngoài vào, tôi gi/ật b/ắn cả mình!
Không còn tâm trí đâu mà so đo cao thấp với Lâm Lãng nữa, tôi muốn bật dậy ngay lập tức, nhưng giây tiếp theo, tôi lại rơi vào tình cảnh khốn khổ y hệt Lâm Lãng.
Bị chăn quấn ch/ặt lấy eo.
Người vừa nhổm lên được một chút lại ngã ầm xuống người Lâm Lãng.
"Anh, anh không nói gì là em vào đấy nhé~"
Nghe vậy, tôi cuống cuồ/ng cả lên, vội vàng gỡ chăn.
Nhưng càng vội, chăn càng rối.
Thế là Lâm Khả mở cửa ra, liền nhìn thấy tôi và Lâm Lãng đang lăn lộn dưới đất, chăn gối quần áo lộn xộn không chịu nổi.
Nó với cái mặt trẻ con ngây thơ, lại thốt ra một câu ch/ửi thề:
"Vãi chưởng! Hai người chơi trò kí/ch th/ích thế cơ à?"