Trở về ngôi nhà cũ, tôi cố nhớ lại lần trước về đây là để làm gì nhỉ?

Ê, bố mẹ tôi đâu rồi? Sao mãi không thấy bóng dáng hai người.

Tôi dắt Đại Hoàng ra đồng tìm ki/ếm, vườn táo chẳng có ai, cả khu nhà kính trồng rau cũng vắng tanh.

"Mẹ ơi, mẹ... Mẹ đang ở đâu thế?"

Ch*t, không khéo do mình châm c/ứu sai cách khiến mẹ gặp chuyện rồi. Nhưng mà không đúng, bố mẹ tôi chẳng phải đã mất từ lâu rồi sao? Sao giờ tôi lại đi tìm họ thế này?

Tôi ngồi bệt trên tảng đ/á, bỗng nghi ngờ bản thân mắc chứng đa nhân cách.

Ký ức hỗn lo/ạn quá.

Lúc tôi đang còn suy nghĩ, mẹ tôi bế con gà bước vào:"Cuồ/ng Kiều, tối nay ăn gà nhé, mẹ nấu canh gà cho con ăn bánh há cảo."

Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh tô canh gà nghi ngút khói, điểm xuyết hành lá xanh mướt. Nước miếng tôi ứa ra vì thèm.

"Canh gà mà thiếu bánh bông lan mẹ nướng thì còn gì bằng!" Bố tôi vừa nói vừa chùi tay dính bột mì, nụ cười đầy cưng chiều.

Mắt tôi bỗng cay cay, đúng là mình bị đi/ên rồi, bố mẹ vẫn khỏe mạnh đây thôi.

Sao tôi lại nghĩ họ đã ch*t nhỉ!

Tối hôm đó, nơi trống hoác bấy lâu trong lòng tôi cuối cùng cũng được lấp đầy.

Giá như... Tra Thẩm Lăng không đột ngột trồi lên khỏi đất thì mọi thứ đã hoàn hảo.

"Này, mỗi lần hóa thành người, anh không thể mặc quần áo trước à?"

Toàn thân anh ấy đầy đất cát, lại còn đứng trơ trọi trước mặt mọi người không manh mảnh vải che thân. Lễ độ đâu? Văn hóa đâu?

Mẹ tôi sửng sốt: "Đây là... ai vậy? Sao người cứ rơi đầy lá cây thế kia?"

Chỉ có bố tôi phản ứng nhanh nhất, giơ ngay cái xẻng sắt hướng về phía anh, miệng còn hét: "Thằng bi/ến th/ái này từ đâu chui ra thế!"

Tra Thẩm Lăng ôm đầu chạy trối ch*t, đáng gh/ét là đất cát trên người anh rơi vãi khắp nhà tôi.

"Cuồ/ng Kiều, cô đứng nhìn vậy thôi sao? Mau ngăn ông ấy lại đi chứ!"

Hay thiệt, một con yêu tinh mà còn biết mách lẻo.

Nhưng cũng không thể đá/nh tiếp được, nếu không nhà cửa đầy bùn đất thì dọn dẹp mệt lắm. Tôi liền ra tay ngăn bố lại.

Ông nhìn tôi rồi nhìn Tra Thẩm Lăng đầy nghi hoặc:"Cuồ/ng Kiều, đừng nói với bố đây là bạn trai con mang về nhà nhé."

Bố tôi gi/ận dữ, ánh mắt đầy á/c cảm nhìn Tra Thẩm Lăng đang lóng ngóng che chắn chỗ này hở chỗ kia. Càng nhìn càng thấy gh/ét.

Bố quay sang hỏi tôi giọng đầy tủi thân: "Cuồ/ng Kiều, con thích nó ở điểm gì chứ?"

Ông gần như sắp khóc đến nơi.

Tôi hoàn toàn bối rối, chuyện gì đang xảy ra vậy.

"Không phải đâu, anh ấy không phải... thật sự không phải..." Tôi cuống quýt, hiểu lầm thế này nguy hiểm lắm: "Mọi người không ưa thì con cũng chẳng thích loại này, với lại... bạn trai con ít nhất phải cũng là người chứ."

Câu cuối tôi nói nhỏ, sợ hai cụ lớn tuổi nghe phải chuyện yêu tinh cây thì h/ồn xiêu phách lạc. Nhưng... hình như chẳng ai thèm nghe tôi giải thích.

Bố tôi lôi cổ Tra Thẩm Lăng vào phòng tắm dội nước.

Tôi chợt nghĩ: yêu tinh cây tắm nước nóng được sao? Nhưng vấn đề không phải ở đó, ý tôi là có cần thiết không? Tí nữa anh ấy lại phải chui xuống đất ngủ mà!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7