Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn

Chương 125: Biến cố cuối ngày (7)

04/03/2025 14:32

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Ôi con tôi! Sao lại ra nông nỗi này hả con?" Bà chạy tới, lo lắng quá đ/âm ra kích động, không bình tĩnh hỏi: "Em nó sao vậy Dương? Sao không động đậy gì hết vậy?"

Không phải khi gọi điện, Khắc Dương nói con bé chỉ bị thương nhẹ thôi sao. Bị thương nhẹ mà lại bất tỉnh như vậy được à?

Có phải nó nói dối bà cái gì đó không? Khắc Dương hiểu mẹ mình đang lo lắng cái gì, nhìn bà an ủi:

"Mẹ đừng lo lắng. Em ấy chỉ bị trúng th/uốc mê thôi, vết thương thật sự không nặng lắm đâu." Bà Lục nghe vậy mới bớt lo lắng, vô thức gật gù: "Vậy thì tốt."

"Đừng đứng đây nói nữa, mau đưa con bé vào trong đi." Ông Trần giục.

Khắc Dương sải bước rộng, mang Tuyết Vũ lên phòng. Vị bác sĩ riêng làm việc cho nhà họ Trần đã chờ sẵn, xách đồ nghề theo sau.

Tuyết Vũ và Thần Hạo dường như được đưa vào phòng cấp c/ứu cùng một lúc lục.

Lục Bạch Văn và bà Lục hay tin con trai có chuyện, cũng vội vàng chạy tới bệ/nh viện.

"Đồ vô dụng! Các cậu bảo vệ con tôi như thế đấy à?"

Vừa biết con trai đã vào phòng cấp c/ứu chưa biết kết quả thế nào, Lục Bạch Văn một câu cũng không hỏi nguyên nhân là gì, đã giơ tay đ/á/nh người, lần lượt từ Thạch Đường cho tới đám Hồng Thất, không ai tránh khỏi.

Tính ông ta chuyên quyền, đ/ộc tài. Đối với ông ta, vai trò của vệ sĩ là bảo vệ chủ. Chỉ cần chủ bị thương, không cần biết là vì nguyên nhân gì, những người vệ sĩ đều phải gánh trách nhiệm đầu tiên. Thế nên, hỏi nguyên nhân hay không, không quan trọng nữa.

Lúc Bạch Văn tuy đã có tuổi, nhưng nội lực vẫn rất mạnh, không thua kém gì người trẻ tuổi. Lại nói ông ta vẫn thường xuyên luyện tập quyền, nên cú đ/ấm kia chẳng khác nào như trời giáng. Năm người Thạch Đường ngã bay vào tường sau lưng, ng/ực bụng đ/au muốn hộc m/áu, tưởng như mấy khúc xươ/ng sườn hãy luôn rồi. Đau một cách sửng sốt!

Từ khi theo Thần Hạo cho tới bây giờ cũng đã được mười năm, nhưng họ chưa từng thấy Lục Bạch Văn nổi gi/ận đ/áng s/ợ như vậy. Đây là lần đầu tiên.

Thế mới biết ông chủ thương Boss cỡ nào. Dù vậy, một cái nhăn mặt bọn họ cũng không dám lộ ra ngoài, càng không dám oán trách. Cả năm người đều cùng đứng dậy như chưa từng có chuyện gì, xếp thành một hàng ngang ngay ngắn, cúi thấp đầu:

"Xin lỗi ông chủ."

Lục Bạch Văn m/ắng không hề sai, trừng ph/ạt cũng đúng. Nhiệm vụ của bọn họ là bảo vệ Boss, vậy mà lại bị đối phương đ/á/nh cho tan tác, nằm bò ra đất. Đã vậy còn để Boss nhà mình bị thương. Đây không phải là lỗi của bọn họ thì còn là của ai nữa.

Bọn họ đáng bị ph/ạt!

"Xin lỗi thì có thể để khiến con trai của tôi khỏe lại ngay sao?" Sắc mặt của lục Bạch Văn không hề có chút nào gọi là dịu lại.

Bà Lục giờ mới bình ổn lại hơi thở sau cuộc di chuyển gấp gáp, lại gần nhỏ nhẹ khuyên chồng: "Mình bình tĩnh đã, đừng kích động."

Bà cũng thương con xót con, cũng gi/ận đám vệ sĩ vô dụng này không bảo vệ an toàn con trai bà lắm chứ. Nhưng mà ở đây là trốn bệ/nh viện, không nên quá ồn ào, chẳng may bị đám báo chí chụp được thì không hay lắm.

Lục Bạch Văn rất nghe lời vợ mình, bà chỉ nói có mấy từ thế thôi, cơn gi/ận của ông ta đã dịu xuống không ít.

Sắc mặt không còn hung dữ như trước nữa, chỉ là ngữ điệu vẫn lạnh lùng lắm:

"Nói đi, đã xảy ra chuyện gì?"

Hồng Thất đại diện cho cả nhóm, một mạch kể lại cho ông ta nghe.

Lục Bạch Văn nghe xong sắc mặt càng khó coi hơn. Ông ta cảm thấy chuyện này rất khó tin.

"Thật sự còn có người giỏi đến vậy sao?" Đám Thạch Đường nghe hỏi mà hổ thẹn:

"Vâng ạ. Chúng tôi đâu dám nói láo, toàn bộ đều là sự thật đám."

Lục Bạch Văn trầm tư, kín đáo che giấu ý nghĩ muốn gi*t người x/é x/á/c của mình. Ông ta biết, mấy người bọn họ không nói dối. Có cho thêm vàng cũng không dám.

Rốt cuộc là người có lai lịch như thế nào mà cả bốn người Hồng Thất liên thủ lại cũng không thể đ/á/nh thắng được?

Như vậy thì cũng thôi đi, cả đứa con trai ông tự hào nhất là Thần Hạo cũng thua cô ta là thế nào? Người đã rơi vào tay còn bị cư/ớp đi được?

Lại còn bị người ta tính kế hết lần này đến lần khác. Càng nghĩ, Lục Bạch Văn càng nuốt không trôi cơn gi/ận.

Rốt cuộc là đối phương quá thông minh tài giỏi hay là do con trai của ông quá kh/inh địch, bất cẩn?

Đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn về phía hành lang dài hun hút không một bóng người, híp lại thành một đường nhỏ, lộ ra sự nguy hiểm, thâm sâu khó lường. Đám Thạch Đường sợ tê rần cả da đầu.

Ông không tin, con nhái ranh đó lại có ba đầu sáu tay có thể làm lo/ạn lâu như vậy.

"Mấy người các cậu cút đi kiểm tra vết thương cho tôi." Im lặng một lúc, cuối cùng ông ta cũng lên tiếng. Nói với đám Hồng Thất xong, ông ta liếc sang nhìn Thạch Đường: "Còn cậu, cử người đi tìm tung tích của con nhỏ đó về đây. Bằng mọi giá phải tìm được nó cho tôi trong thời gian sớm nhất!" "Vâng, ông chủ!" Cả đám nghe vậy, hú h/ồn hú vía, như trút bỏ được tảng đ/á nặng đang đ/è trên đầu,

[Biến Cố Cuối Ngày (7)]

[Biến Cố Cuối Ngày (7)]

[Biến Cố Cuối Ngày (7)]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất