"Vợ ơi~" Vừa về đến nhà, Phó Tầm Chi đã dang rộng hai tay, ôm ch/ặt tôi vào lòng. Người tôi cứng đờ, sau đó mạnh mẽ gỡ tay hắn ra, thẳng bước vào phòng.

Giờ cứ nhìn thấy Phó Tầm Chi là tôi lại nhớ đến đứa bé trong bụng.

Tính nhẩm ngày tháng, chắc hôm đó là trúng ngay rồi.

Mẹ kiếp, một phát ăn ngay? Thằng nhóc này mạnh thế à?

Phó Tầm Chi như chú cún bị phụ tình, lẽo đẽo theo sau tôi.

Tôi ngoái lại nhìn hắn, từ đầu đến chân, dừng lại ở vùng dưới rốn, trên bẹn. Cục đấy....... Thôi khỏi phải nói, đúng là mạnh thật.

Nhưng tôi tức, tức lắm cơ. Mạnh cỡ nào cũng không thể khiến đàn ông như tôi mang th/ai chứ? Tôi là đàn ông giữa đàn ông, hùng tính nhất trong hùng tính! Bá chủ giới mày râu, thống lĩnh cánh đàn ông, chúa tể phái nam!

"Vợ?"

Nhức đầu.

Hắn chợt nhớ ra điều gì, lấy từ ngăn kéo ra một chiếc hộp: "Vợ ơi, mở ra xem đi!"

Cái gì mà nặng trịch, thằng này nhét gạch vào à?

Tôi bực bội mở ra.

Vãi, chói mắt luôn! Một con gấu vàng khổng lồ!

"Cái này... làm bằng vàng nguyên chất à, nặng bao nhiêu thế?" Tôi hỏi giọng lắp bắp.

Thấy hắn gật đầu, tay tôi run run.

Phó Tầm Chi bĩu môi, vẻ không vui: "Em định làm con 5kg cơ, nhưng dì bảo nặng quá vợ cầm mỏi tay, nên chỉ đúc 3,33kg thôi~"

Vãi, gấu vàng 3,33kg. Giá vàng giờ 7,41k tệ một chỉ. Được, tôi giàu rồi! Gần 2,5 tỷ!

Chỉ là, nghĩ đến ý định bỏ trốn của mình. Con gấu vàng này bỗng nóng rát trong tay.

"Cảm ơn, anh rất thích."

Cũng xin lỗi, vì đã làm tổn thương em.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám thây ma (zombie) đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
136