Kim Chủ Beta Của Alpha Cấp S

Chương 12

11/05/2026 21:05

Toàn thân tôi ê ẩm rã rời mất mấy ngày liền.

Đúng là dọa tôi khiếp vía mà.

Tuy sướng thì có sướng thật, nhưng suýt nữa thì chầu Diêm vương luôn rồi.

Triệu Đoạt đích thị là cái kiểu người bước ra từ tiểu thuyết, cứng đầu cứng cổ, bảo dừng mà cứ làm tới, sức lực lại vô song nữa chứ.

Mười tiếng đồng hồ là cái khái niệm gì chứ? Nếu không phải vướng bận công việc phải đi làm, chắc tôi mất mạng luôn rồi.

Bây giờ cứ thấy mặt anh ta là tôi lại r/un r/ẩy như cầy sấy.

Thế nên cứ tan làm về là tôi chốt ch/ặt cửa phòng ngủ, sống ch*t cũng không chịu thò mặt ra ngoài.

Hàng tá tin nhắn xin lỗi bay tới tấp trên quang n/ão, tôi cứ ngó lơ như không thấy.

Mãi đến một tuần sau, tôi mới cảm nhận được cơ thể mình đang dần hồi phục.

Trong khoảng thời gian này, tôi đã kê cho mình không biết bao nhiêu thang th/uốc tẩm bổ, ngày nào cũng đặt m/ua canh hầm th/uốc bắc bồi bổ cơ thể.

Hôm nay, trong lúc tôi đang say sưa gặm nhấm quả sầu riêng, Triệu Đoạt đi làm về.

Thấy tôi chễm chệ ngồi giữa phòng khách, anh ta liền lao tới bế bổng tôi lên: "Anh biết lỗi rồi mà, em đừng có bơ anh như thế nữa, anh sợ lắm."

Tôi bĩu môi kh/inh khỉnh: "Xem cái bộ dạng của anh kìa."

Triệu Đoạt rúc mặt vào hõm cổ tôi, nũng nịu: "Nếu em không thích, từ nay về sau tụi mình không làm nữa là được."

Tôi đ/ập bàn đứng phắt dậy: "Ý anh là sao hả? Không làm với em thì anh định đi tìm đứa nào? Với lại em cũng đâu có nói là không thích, vấn đề nằm ở mức độ kia kìa."

Triệu Đoạt trố mắt kinh ngạc: "Mức độ á? Em chê kỹ năng của anh kém á? Vậy anh đi học hỏi thêm là được chứ gì."

"Anh cút đi."

Tôi tức đến mức muốn nhào lộn tại chỗ.

Tôi chẳng thèm phí lời với anh ta nữa.

Chương 11:

Hình như anh ta đã lĩnh ngộ được ý tứ của tôi, lại tiếp tục dụi đầu vào cổ tôi: "Anh hiểu rồi anh hiểu rồi, em đừng đuổi anh đi mà."

Vừa dứt lời, anh ta đã chồm tới hôn tôi đắm đuối.

Ch*t ti/ệt thật!

Cứ mải miết hôn hít đ/ứt quãng suốt mười phút đồng hồ, anh ta bỗng thốt lên: "Vậy từ nay mỗi ngày bốn nháy nhé?"

Mẹ kiếp nhà anh.

"Không được, tối đa hai nháy thôi!"

Triệu Đoạt tủm tỉm cười: "Được thôi, vậy thì chốt ngày hai nháy."

Khoan đã, có gì đó sai sai.

Mẹ nó, anh ta gài bẫy tôi.

Một tuần hai nháy tôi còn thấy oải!

Một ngày hai nháy thì có mà vắt kiệt sức tôi à.

Tôi vừa hé miệng định ch/ửi ầm lên, thì lại bị nụ hôn của anh ta chặn đứng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19