"Xem hôm nay tao có đ.á.n.h g/ãy chân mày không!"
Ngay khoảnh khắc bóng người tiến đến ngoài cửa văn phòng, tôi vừa vặn đẩy cửa bước ra, vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Cha, muộn thế này sao cha lại đến đây?"
La Quân cười lạnh một tiếng, tung một cú đ/á khiến tôi văng ra mặt đất cách đó một mét. Gã dùng sức giẫm mạnh lên mắt cá chân tôi, không ngừng nghiền xuống, gương mặt dữ tợn: "Kiều Hi, mày chán sống rồi!"
06.
Cú đ/á của La Quân trúng ngay n.g.ự.c bụng. Khi cơn đ/au từ xươ/ng sườn ập đến, tôi cảm thấy mắt cá chân mình cũng sắp g/ãy lìa.
"Cha, con chỉ là..." Tôi hít hà đ/au đớn, lôi từ trong n.g.ự.c áo ra một con ch.ó cảnh mô phỏng, giải thích: "Con chỉ đến lấy con ch.ó nhỏ, hôm qua con lỡ để quên ở đây..."
"Mẹ kiếp, mày còn tâm trí mà chơi ch.ó à?!" La Quân ngắt lời tôi, thẳng tay ném con ch.ó nhỏ vào tường, "Chúng ta sắp bị thằng Lục Yến Huân kia vờn c.h.ế.t rồi đây!"
Con ch.ó mô phỏng cảm nhận được đ/au đớn, nằm bẹp dưới sàn phát ra những ti/ếng r/ên rỉ nhỏ.
La Quân càng giẫm mạnh hơn, hằn học nói: "Tờ lịch tuần tra mày đưa có vấn đề! Cả một xe người nhân tạo đã bị quân Liên minh tịch thu hết rồi! Chủ tịch Bàng vừa gọi điện m/ắng tao vuốt mặt không kịp đây này! Thằng ranh con như mày cũng đừng hòng sống yên ổn!"
Nói xong, gã trút gi/ận bằng cách đ/á mạnh thêm mấy nhát vào chân tôi, rồi sai đám bảo vệ đi cùng nhấc tôi dậy, đ.ấ.m vào người tôi như đ.ấ.m bao cát. Cho đến khi đ.á.n.h mệt rồi, gã mới thở dốc nói: "Đêm nay mày cứ quỳ ở đây cho tao, dám đứng lên tao b.ắ.n vỡ gáo!"
Tôi cuộn tròn trên đất, che chở cho bản đồ trong ống tay áo. Đợi đến khi cả tòa nhà hoàn toàn yên tĩnh, tôi mới cẩn thận lấy ra xem. May quá, chỉ dính một chút m/áu. Tôi lau quẹt qua loa, giấu kỹ bản đồ lại rồi lấy điện thoại ra.
[La Quân nói lịch tuần tra không đúng, chuyện này là sao...] Gõ chữ được một nửa, vì rất sợ nghe Lục Yến Huân nói những câu như "Cậu lấy tư cách gì mà chất vấn tôi", hay "Vậy cậu đừng làm mật báo của tôi nữa", tôi lại xóa sạch tất cả.
Tôi nhắn cho anh: [Anh Lục, em lấy được sơ đồ rồi.]
Tàu điện liên thành phố vẫn đông đúc như mọi khi. Xươ/ng sườn bị chèn ép khiến tôi càng thêm đ/au đớn, cái chân bị thương cũng bị dòng người va quẹt không biết bao nhiêu lần, làm cho quãng đường vốn dĩ đã dài đằng đẵng càng thêm gian nan.
Trước khi trời tối, cuối cùng tôi cũng đến được ký túc xá Sở Cảnh sát. Lần này Lục Yến Huân mở cửa rất nhanh, nhưng động tác vào phòng của tôi lại trở nên chậm chạp vô cùng. Tôi khập khiễng bước vào nhà, tựa nghiêng người vào chiếc tủ ở huyền quan, như dâng bảo vật mà đưa sơ đồ mặt bằng nhà máy ngầm cho anh, "Anh Lục, anh xem nhanh xem có phải cái này không?"
Ánh mắt Lục Yến Huân nhìn vào bản vẽ, nhưng lại hỏi tôi: "Chân của cậu làm sao thế này?"
07.
Lục Yến Huân rất cao lớn. Anh đứng ngược sáng, cái bóng bao trùm lấy tôi. Tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh, không thể đoán được liệu anh có cố tình đưa cho tôi lịch tuần tra sai hay không, cũng không biết liệu anh có biết rõ tôi bị đ.á.n.h mà vẫn hỏi như vậy không.
Tôi chớp đôi mắt khô khốc, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Em không cẩn thận bị ngã thôi."
Lục Yến Huân im lặng vài giây, đ/á một đôi dép lê đến bên chân tôi, bảo: "Vào đi."
Tôi vội vàng thay dép, xếp giày ngay ngắn rồi bước vào phòng anh. Tôi lén lút nhìn quanh, nhận ra nơi này chẳng khác gì kiếp trước. Tôi lại ngồi xuống sofa, dùng đôi bàn tay mơn trớn lớp vải hơi thô ráp, huyễn hoặc rằng mọi chuyện tồi tệ đều chưa từng xảy ra, mình chỉ là thêm một lần nữa đến căn phòng của người yêu mà thôi.
Nghĩ như vậy, mí mắt tôi cũng trở nên nặng trĩu. Tôi quên mất thân phận của mình, đ.á.n.h bạo nằm nghiêng trên sofa, nhỏ giọng cầu khẩn: "Cho em ngủ một lát được không? Chỉ một lát thôi..."
Không đợi Lục Yến Huân cho phép, tôi đã chìm vào giấc ngủ đầy sơ hở như trước đây. Vừa ngủ thiếp đi không lâu, Lục Yến Huân khẽ chạm vào trán tôi. Tiếp đó, tôi cảm thấy vạt áo trên bị vén lên, rồi đến ống quần.
Tôi rụt người lại, cuộn tròn ch/ặt hơn.
"Hôm nay em đ/au lắm..." Tôi cẩn thận nói: "Để vài ngày nữa được không anh?"
Lục Yến Huân im lặng hồi lâu, đột ngột nhấc bổng tôi ra khỏi sofa.
"Cậu đi đi." Anh lạnh mặt, đẩy tôi ra phía cửa: "Qu/an h/ệ mật báo chấm dứt, từ nay về sau đừng liên lạc với nhau nữa."
Tôi gi/ật mình tỉnh táo hẳn, ôm ch/ặt lấy cánh tay anh kéo ngược lại, khẩn khoản: "Em không đ/au nữa, em không đ/au nữa đâu... Em làm được mà, anh muốn thế nào cũng được!"
Tuyệt đối không thể chấm dứt qu/an h/ệ! Nếu mất liên lạc, tôi còn làm sao để bảo vệ Lục Yến Huân được đây?
08.
Lục Yến Huân hất tay tôi ra, Anh cười khẩy một tiếng: "Kiều Hi, cậu đúng là đồ rẻ mạt. Nhưng tôi không có hứng thú với một kẻ mình đầy thương tích lại còn đang sốt cao đâu!"
"Nhưng em không còn nơi nào để về nữa!" Tôi gầm lên với Lục Yến Huân một tiếng, rồi sực tỉnh lại, hạ giọng khép nép: "Giờ giới nghiêm đến rồi, em không về khu Hạ Thành được. Lương của em đều nằm trong tài khoản của La Quân, em không có tiền, không ở nổi khách sạn."
Tôi đứng tựa vào tường, hơi ngửa đầu nhìn Lục Yến Huân, giống như đang c/ầu x/in một sự bố thí: "Chỉ một đêm thôi, cũng không được sao anh?"