TRĂNG NỔI LOẠN

Chương 24

10/09/2025 18:38

"Tiêu rồi! M/ộ Trinh, dù anh tỏa khí chất Alpha nhưng tôi vẫn thấy anh đẹp trai lắm! Tôi có vấn đề gì rồi chăng?" Lệ Mạc đỏ mặt, ôm ng/ực nhìn tôi.

Biểu cảm ấy khiến tôi vô thức né tránh, tay hóa móng vuốt sắc nhọn, hất văng bàn tay cậu ấy đang đưa tới.

"Cậu không để ý thân phận của tôi sao?"

Thân phận của tôi, thủ lĩnh của người biến dị phản lo/ạn, Omega cấm kỵ, sinh vật đang tiến hóa không ngừng...

Lệ Mạc nắm bàn tay đã hóa móng vuốt của tôi, hôn lên mu bàn tay tôi, mặc kệ những vết c/ắt trên tay mình.

"Ông Lệ đã ch*t rồi, không ai biết bí mật của anh nữa, anh tự do rồi. Anh thích tuyết không? Hay thích nắng vàng ở bãi biển? Tôi có thể đưa anh đi bất cứ đâu."

Lệ Mạc mưu tính bao năm, thắng lợi trong tầm tay, vậy mà ngay phút chót lại ám sát ông Lệ.

Từ bỏ tất cả nhưng thần thái lại thư thái, chẳng chút tiếc nuối.

"Tôi muốn xem hệ thống lọc khí trung tâm trước. Những thứ khác, tính sau."

Lệ Mạc đạp ga, xe phóng đi, gió ấm lướt qua, tựa như chúng tôi không phải đang chạy trốn, mà chỉ đang dạo chơi dưới nắng chiều.

Tôi bỗng tò mò: Nhà của Lệ Mạc trông như thế nào?

"Nhà cậu chất đầy gấu bông à?" Tôi hỏi.

"Sao anh biết... Đâu có!" Cậu ấy cãi cùn nhưng vành tai đỏ ửng.

Tôi thấy cậu ấy có chút đáng yêu: "Tôi có bằng tiến sĩ tâm lý, đừng cố nói dối."

Thực ra là vì tôi thấy chú gấu nhỏ treo trên chìa khóa xe cậu ấy, đường khâu y hệt cách cậu ấy tự khâu vết thương.

"Phải rồi, anh là thần đồng mà. Là Omega nhưng không chịu thua, toàn tự hành hạ mình. Lúc đó tôi nghĩ, nếu anh là Omega của tôi, tôi sẽ không để anh khổ thế. Nhưng anh không cần ai bảo vệ. Anh... Như đóa hồng băng giá, bão tuyết nào cũng không ngăn được anh nở rộ."

Tôi ngạc nhiên nhìn Lệ Mạc.

Lệ Bắc Trân tưởng tôi là người biến dị thiên phú.

Đâu biết mỗi lần sánh vai cùng hắn, tôi đã nỗ lực gấp trăm lần.

Tôi tưởng mình đã giấu kín vẻ thảm hại.

Giọng Lệ Mạc khẽ trầm xuống: "Nếu anh không thích gấu bông... Tôi sẽ lén..."

"Không có không thích." Tôi quay ra cửa sổ, cảnh vật lùi lại phía sau.

Hình ảnh Lệ Mạc ngồi thêu búp bê trên thảm mềm, ánh chiều tô nét dịu dàng... Khiến lòng người nao nao.

Lệ Mạc ngân nga, tâm trạng tôi cũng vui theo.

Chuông điện thoại vang lên chói tai, là cuộc gọi từ Lệ Bắc Trân.

"Có bắt máy không, để anh ta chứng kiến sự ngọt ngào của chúng ta, đ/âm vào tim anh ta một nhát?" Lệ Mạc cười tinh nghịch.

"Trẻ con, chỉ là một kẻ không đáng bận tâm thôi.”

Mắt Lệ Mạc sáng rực, nhoẻn miệng cười rạng rỡ: "Đúng, một kẻ không đáng bận tâm, không thèm để ý."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm nang sinh tồn sai lầm của nam phụ làm màu

Chương 19
Năm thứ ba bị thụ chính “công lược” chiếm lấy cơ thể, cuối cùng hắn cũng hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, trả lại thân thể cho tôi. Tôi chậm rãi mở mắt, bị hai cha con chen chúc ở đầu giường làm giật mình, theo phản xạ— suýt nữa vung tay tát một cái. Ngay lúc đó, trước mắt bỗng lóe lên “bình luận bay”: 【Thụ chính đi rồi à? Vậy giờ trong cơ thể này là nam phụ làm màu kiêu căng ngang ngược kia?】 【Cười chết mất, đúng là nó rồi. Nhưng nam chính với thằng nhóc kia được thụ chính dịu dàng chăm sóc suốt ba năm, còn chịu nổi con này nữa không?】 【Chắc chắn là không. Nếu nam phụ còn dám hung hăng bắt nạt như trước, thì chỉ có nước chờ chết. Nam chính bây giờ đâu còn là bánh bao mềm để nó bắt nạt nữa.】 Tôi cứng đờ, vội dừng động tác. Ép bàn tay suýt vung ra lại, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Hai… hai người đang làm gì ở đây vậy?” Chương Hoa không nói gì, chỉ ngây người nhìn bàn tay tôi giấu sau lưng. Sau đó, trong đáy mắt vốn tĩnh lặng như chết kia, từng chút một bùng lên niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất.
44
Trụ Sống Chương 11
Im phăng phắc Chương 23