Tôi xuyên thành một mỹ nam Beta trong tiểu thuyết BL.

Để cách ly hoàn toàn những ánh mắt dòm ngó đầy gh/ê t/ởm cứ bám ch/ặt lấy mình, tôi đã nhanh chóng tìm một Beta để yêu đương.

Bạn trai tôi cái gì cũng tốt, chỉ có điều lòng chiếm hữu hơi mạnh quá đà.

Bất kể là Alpha hay Omega tiến lại gần tôi, anh ấy đều gh/en lồng gh/en lộn lên. Nhưng điều này lại khiến tôi vô cùng vui sướng, bởi vì từ nay về sau, sẽ không còn những ánh mắt đáng gh/ét lén lút rình rập tôi trong bóng tối nữa.

Chỉ là...

Vào cái đêm tôi chuẩn bị tiến thêm bước nữa với bạn trai, tôi đã vô tình chạm vào thứ gì đó dán sau gáy anh ấy.

"Anh lừa tôi! Rõ ràng anh là Alpha!"

Thế nhưng, anh ấy lại sống ch*t không chịu buông tay, ghì ch/ặt lấy tôi:

"Sai rồi, bảo bối, là Enigma."

"Với lại, sao có thể coi là lừa được? Em chỉ nói là không muốn Alpha và Omega, chứ có bảo là không cần Enigma đâu."

Làm sao tôi biết được cái thế giới ABO quái q/uỷ này lại còn tồn tại cả thiết lập Enigma cơ chứ!

1

"Giang tiên sinh, có hài lòng về tôi không?"

Người đàn ông đối diện mỉm cười nhìn tôi. Giọng điệu của anh ấy không hề khiến tôi cảm thấy bị xúc phạm, ngược lại còn mang đến cảm giác vô cùng dễ chịu.

"Phó tiên sinh, tôi muốn x/á/c nhận lại một lần nữa, anh không phải Alpha, cũng không phải Omega đúng không?"

Người trước mắt này là đối tượng hẹn hò được tôi sàng lọc kỹ càng, "vượt qua vòng gửi xe" từ trong một đám người.

Tại sao tôi lại phải liên tục x/á/c nhận giới tính thứ hai của anh ấy như vậy?

Nguyên nhân rất đơn giản: Tôi là một người bình thường xuyên vào thế giới ABO này.

Một tháng trước, tôi vẫn còn là một công dân gương mẫu ở thế giới cũ. Ai mà ngờ được chỉ vì thức khuya cày cuốc một đêm mà đột tử, đến khi mở mắt ra lần nữa thì đã biến thành một Beta ở thế giới này.

Bản thân việc này cũng là một chuyện tốt, nhưng ngặt nỗi...

Tôi lại là một Beta có giá trị nhan sắc cực kỳ nghịch thiên.

Xung quanh tôi không chỉ có những Alpha thèm khát vẻ đẹp của tôi, muốn đ/á/nh dấu tôi bằng được; mà còn có cả những Omega cứ thích giả vờ yếu đuối, dùng chiêu trò "trà xanh" để tiếp cận tôi.

Và quan trọng nhất là, ánh mắt của những kẻ đó khi nhìn tôi đều khiến tôi buồn nôn đến cực điểm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
3 Đồng nữ Chương 7
11 Mùa đông thứ 23 Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Song Sinh

Chương 10
Tôi và chị gái tôi là sinh đôi, tôi tên Lý Văn, chị ấy tên Lý Sanh. Mười mấy năm trước, vào đúng một ngày trước khi mẹ tôi sinh chúng tôi, từng có một lão đạo sĩ ăn mặc rách rưới đến trước cửa nhà xin nước uống. Vì muốn tích đức, cha mẹ tôi cho ông ta một bát nước sạch và mấy cái màn thầu. Lão đạo sĩ nhận đồ ăn thức uống xong, lại ra vẻ thần thần bí bí, nhất quyết đòi xem mệnh cho hai đứa trẻ còn trong bụng mẹ tôi. Nghe bà Vương hàng xóm kể lại, lão đạo sĩ chỉ vừa bấm đốt tay tính toán vài cái thì sắc mặt đại biến, kinh hãi đến mức làm rơi cả màn thầu trong tay, rồi hoảng hốt bỏ chạy khỏi làng chúng tôi. Bộ dạng ấy chẳng khác nào vừa nhìn thấy ác quỷ vậy. Trước khi đi, hình như ông ta còn lẩm bẩm điều gì đó... “Song sinh song bạn, âm dương tương chế, thiện ác đều là tiên, không chết thì không phá.”
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
111
Vì em mà đến Chương 16