Tôi chẳng thể cáu kỉnh được nữa, chỉ biết xụ mặt bảo không sợ.
Lương Thận Chi trụ được rất lâu.
Lâu đến mức tôi dần cạn kiệt sức lực để phối hợp.
Bàn tay trượt khỏi tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của anh.
Lương Thận Chi lại nắm lấy mà nâng niu hôn lên đó.
Anh thả chậm động tác, khàn giọng gọi tôi là "Cục cưng".
Càng lúc càng lạnh rồi.
Tôi bị ép phải bừng tỉnh khỏi dòng hồi ức.
Sau đó.
Nghe thấy Lương Thận Chi nói: "Vì là cậu tự dâng hiến đấy, Giang Tự."
"Một công cụ phát tiết dâng tận miệng, thử hỏi người đàn ông nào lại không thích chứ?"
Quả tim truyền đến một cơn đ/au quặn thắt như bị đạn b.ắ.n xuyên qua.
Tôi thảng thốt sững người, vài giây sau, mới có thể hít thở lại bình thường.
"Hóa ra... là vậy à..."
Tôi điềm tĩnh nói.
Thanh gươm sắc bén treo lơ lửng trên đầu suốt ba năm qua, cuối cùng cũng giáng xuống.
Tôi không hề cảm thấy khiếp sốc.
Ngược lại, tôi thấy được một sự tỉnh táo kỳ lạ và tàn khốc.
Lương Thận Chi lại dùng sức tông mạnh vào cửa xe một cái.
Khàn giọng nói: "Thật ra—"
Lời chưa kịp dứt.
Một hồi còi dài "Bíppp——"
Đột nhiên vang dội ngay trên đỉnh đầu chúng tôi.
Có xe đi ngang qua phát hiện ra chúng tôi rồi sao?
4
Từng luồng ánh sáng chói lòa rọi xuống.
Tiếng động cơ ầm ầm vọng lại từ xa đến gần.
Lương Thận Chi nhoài người hét lớn ra ngoài cửa sổ xe.
Nhưng lại bị tiếng còi xe đang khuất dần lấn át mất.
Anh ngồi ngay ngắn lại, nói: "Là xe tải lớn chạy ngang qua, tài xế chắc không nhìn thấy chúng ta đâu."
Tôi ngồi bất động trong bóng tối.
Ngay cả nhịp thở cũng nhẹ hẫng đi.
Vài giây sau.
Tôi hỏi Lương Thận Chi: "Anh đã tìm được bằng chứng phạm tội của bố tôi chưa?"
Anh trầm ngâm một lúc, nói: "Vẫn chưa."
"Anh sẽ không tìm được đâu, bố tôi không phải là hạng người như vậy."
Tôi nói tiếp: "Mẹ tôi đã qu/a đ/ời từ năm tôi lên sáu, bố tôi vừa một tay cáng đáng công ty, vừa chăm sóc tôi, từ đó đến nay không hề đi bước nữa."
"Ông ấy cưng chiều tôi lắm. Chỉ cần tôi muốn, bố đều sẽ đáp ứng vô điều kiện. Nhưng có một giới hạn, đó là không được vi phạm pháp luật, không được làm hại người khác."
"Ông ấy thật ra rất quý anh, ngày mai là sinh nhật anh, ông ấy còn cất công chuẩn bị quà cho anh nữa."
Tôi khẽ cười thành tiếng: "Nhưng mà, có lẽ là do tôi quá thích anh, nên ông ấy yêu ai yêu cả đường đi lối về thôi..."
Lương Thận Chi dường như muốn lên tiếng phản bác: "Giang Tự, thực ra tôi—"
"Thật ra anh có thể tìm ki/ếm câu trả lời từ một hướng khác."
Tôi không muốn nghe thấy bất kỳ lời châm chọc nào nữa, dù cho đó có là sự an ủi giả tạo đi chăng nữa.
Nên tôi đã ngắt lời anh.
"Hướng khác ư?"
"Đúng." Tôi nhắc nhở anh: "Là ai đã nói với anh, bố mẹ anh là do bố tôi hại c.h.ế.t?"
Lương Thận Chi rơi vào trầm mặc.
Thế là tôi nói tiếp: "Là Lương Cẩm An — chú của anh, đúng không?"
Lương Thận Chi chắc hẳn đã lập tức nắm được hàm ý.
Anh lớn tiếng nạt: "Không thể nào!"
Ngay cả trong bóng tối.
Tôi cũng có thể cảm nhận được ánh mắt của anh.
Một sự dò xét lạnh lẽo, không mang theo chút tình cảm nào.
"Cậu âm thầm điều tra tôi?"
"Phải." Tôi thừa nhận, "Hơn nữa còn tra ra được một vài thứ mà anh không muốn tin."
Thực ra đây chính là lý do tôi yêu cầu Lương Thận Chi kết thúc sớm lịch trình công tác.
Nhanh chóng trở về nước.
Chú của anh, Lương Cẩm An, không hề trong sạch như người ngoài vẫn tưởng.
Vụ t.a.i n.ạ.n của bố mẹ Lương Thận Chi rất có thể liên quan đến ông ta.
Hơn nữa, e rằng vụ t.a.i n.ạ.n tối nay cũng là do Lương Cẩm An nhúng tay vào.
"Hừ..." Lương Thận Chi cười kh/inh miệt, "Bây giờ dàn cảnh t.a.i n.ạ.n g.i.ế.c người diệt khẩu thất bại, nên chuyển sang vu oan cho chú tôi rồi sao?"
Anh không tin, điều này tôi đã đoán trước được.
Nhưng thời gian của tôi không còn nhiều nữa.
Khoảnh khắc ánh đèn của chiếc xe tải lớn rọi xuống ban nãy.
Tôi đã nhìn thấy n.g.ự.c và bụng mình nhuốm một mảng đỏ thẫm.
Một thanh thép đ.â.m xuyên từ sau lưng qua n.g.ự.c bụng, ghim ch/ặt tôi vào ghế lái.
Tôi sắp c.h.ế.t rồi...
Không thể để Lương Thận Chi tiếp tục làm hại bố được nữa.
"Lương Thận Chi, anh mở hộc đựng đồ phía trước ghế phụ ra đi."
Anh khựng lại một giây, nhưng rồi vẫn mở nó ra.
Xung quanh quá tối.
Tôi nói: "Anh sờ thử xem, nằm ở trên cùng là một túi hồ sơ bằng giấy xi măng.
"Đợi đến khi được c/ứu, anh nhất định phải tự mình xem nó.
"Là ai vu oan cho ai, đến lúc đó hẳn là anh sẽ có câu trả lời..."
Chút ý thức dựa vào ý chí để gượng ép chống đỡ đang dần trở nên mơ hồ.
Tôi thấy mệt quá, rất muốn ngủ.
Đột nhiên, Lương Thận Chi hỏi: "Cái hộp này, là gì vậy?"
5
Tôi chậm rãi chớp mắt, thều thào đáp: "Quà sinh nhật... của anh."
Giọng điệu của Lương Thận Chi chùng xuống.
Trầm giọng hỏi: "Không phải đã bảo là sẽ không tặng sao?"
Trước khi Lương Thận Chi lên đường, chúng tôi vừa mới cãi nhau một trận kịch liệt.
Thực ra là do anh đột xuất đi công tác, phá hỏng kế hoạch tổ chức sinh nhật mà tôi cất công chuẩn bị cho anh, nên tôi mới đơn phương nổi cáu.
Tôi khoanh tay, đứng chắn giữa anh và chiếc vali.