Linh nhãn

Chương 1

11/08/2024 16:21

Từ khi sinh ra tôi đã có Linh Nhãn.

Dì Hồng trong thôn nói, tôi sẽ mang đến tai ương cho cả làng.

Vì vậy chính tay bố đã nh/ốt tôi vào trong qu/an t/ài, và h/iến t/ế cho q/uỷ dữ trong rừng m/a.

Thế nhưng, tôi lại trở thành con cưng của bầy q/uỷ dữ.

Q/uỷ Tân Nương trở thành dì của tôi, cô ngồi trên kiệu hoa do người giấy khiêng, và giao du vui chơi cùng tôi khắp nơi.

Thư Sinh Khóc Cười coi tôi như con gái, còn dạy tôi trận pháp bùa chú.

Em bé m/a nhận tôi làm chị gái, và sẽ móc mắt những kẻ từng chèn ép tôi, rồi làm thành hòn bi ve để tôi chơi.

1.

Đứa em trai hai tuổi làm vỡ một cái bát.

Bố tôi khom lưng nhặt những mảnh vỡ, nhưng đột nhiên lại loạng choạng ngã xuống đất, con mắt và của bố và mảnh vỡ sắc lẹm chỉ cách nhau vỏn vẹn vài milimet.

Bố tôi chật vật bò dậy, ông ôm lấy má trái đang bị thương, rồi ch/ửi m/ắng: “Má nó đen thật đấy. Gần đây cứ thấy người nặng nặng, đi lại thôi cũng mất sức.”

Tôi nói: “Vì mẹ đang đứng trên vai bố đó.”

Sắc mắt bố tôi trở nên rất khó coi, một cú t/át được giáng thẳng lên mặt tôi, bố nói: “Mẹ mày ch*t từ lâu rồi, còn nói linh tinh nữa là ông x/é rá/ch cái mồm mày đấy!”

Khi mẹ sinh em trai tôi, không may bà bị khó sinh, nên đã quằn quại suốt một ngày một đêm.

Bà đỡ lắc đầu nói, mất quá nhiều m/áu, e rằng không c/ứu được nữa.

Gương mặt bố tôi lóe lên sự hung á/c, ông cầm theo cây kéo đi vào phòng sinh.

Tôi ôm lấy chân ông, nhưng bị ông hất văng đi.

Tiếng gào thét thảm thiết truyền ra từ phòng sinh, bố tôi ôm lấy em trai và cười vui vẻ đi ra ngoài, còn mẹ tôi thì ch*t ngay giữa vũng m/áu.

7 ngày sau, mẹ tôi quay về, sắc mặt bà xanh xao, m/áu dính khắp người, bà vẫn luôn đi bên cạnh bố.

Điều kỳ lạ là, ngoài tôi ra, chẳng ai nhìn thấy mẹ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0