Ác Giả Ác Báo

Chương 2

07/02/2026 11:12

Phòng biệt giam vừa nhỏ vừa tối, ở trong đó, thời gian như bị kéo dài vô tận.

Tuyến thể ngày càng sưng, ngày càng ngứa.

Kỳ phát tình đến rồi.

Cố Chuẩn đã kí/ch th/ích kỳ phát tình của tôi đến sớm hơn, cả căn phòng nồng nặc mùi dâu tây.

Tôi cắn ch/ặt cánh tay, hai mắt đỏ ngầu, cố gắng kiềm chế sự khó chịu do cơn phát tình mang lại.

Sự trống rỗng đó, không chỉ về mặt sinh lý, mà còn cả tâm lý.

Cô đ/ộc, bất an, buồn bã như thú dữ tràn về, rất khó nhịn.

Nhưng với tôi thì đã sớm quen rồi.

Trước khi có Cố Chuẩn, tôi đều trải qua kỳ phát tình như thế này.

Tự nh/ốt mình trong phòng, cắn răng chịu đựng.

Hai mươi lăm năm rồi, trừ Cố Chuẩn ra, những kẻ biết tôi là Omega đều ch*t hết cả rồi.

Là tôi gi*t.

Sau khi tôi huấn luyện Cố Chuẩn thành món đồ chơi đ/ộc quyền, kỳ phát tình trở nên dễ chịu hơn nhiều.

Tôi sẽ ép Cố Chuẩn ôm tôi, dùng đủ lời lẽ khó nghe để kí/ch th/ích hắn, khiến hắn trở nên tà/n nh/ẫn, càng tà/n nh/ẫn càng tốt, càng mạnh tay càng tốt.

Cảm giác đó rất dễ gây nghiện, tin tức tố của Cố Chuẩn sẽ quấn lấy tôi, xâm nhập một cách mạnh mẽ, xoa dịu từng dây th/ần ki/nh đang r/un r/ẩy của tôi.

Nghĩ đến cảnh tượng đó, tôi sướng đến phát run.

Muốn được hắn ôm.

Tôi vươn dài cổ, tựa vào tường, tay lần mò vào trong quần.

Vừa mới chạm vào, cửa phòng biệt giam mở ra.

Có người nhanh chóng bước vào, đóng cửa lại, chỉnh vành mũ rồi liếc nhìn tôi.

Cố Chuẩn mang theo một ngọn đèn, đặt lên bàn, kéo ghế ngồi xuống trước mặt tôi, nương theo ánh sáng yếu ớt mà quan sát tôi.

Tôi nhìn khuôn mặt hắn, li /ếm đôi môi khô khốc, ánh mắt mơ màng, tay vẫn làm chuyện hoang đường.

Tôi ngửa đầu thở dốc, cố tình rên thành tiếng.

Cố Chuẩn lại thờ ơ.

Phải rồi, hắn chê tôi.

Năm xưa nếu không phải tôi ép buộc, có khi Cố Chuẩn cũng chẳng thèm chạm vào tôi lấy một cái.

Mỗi lần quấn quýt, đối với tôi là th/uốc giải.

Đối với Cố Chuẩn, là nỗi nhục.

Đến nước này, tôi cũng chẳng trông mong Cố Chuẩn sẽ chủ động hạ mình an ủi tôi, chỉ muốn nhìn mặt hắn để sướng một chút.

Nếu có thể dụ được tin tức tố của hắn ra thì càng tốt.

Nhưng không có.

Cố Chuẩn rất bình tĩnh.

Hắn cứ ngồi đó, lạnh lùng nhìn tôi phát tình, thưởng thức nỗi đ/au khổ của tôi, chăm chú nhìn sự khao khát của tôi.

Nhìn hồi lâu, hắn vắt chéo chân, dựa người ra sau, hỏi thẳng: "Xưởng th/uốc của Trang Vinh ở đâu?"

Trang Vinh là trùm của thế lực ngầm Liên bang, cấp trên trực tiếp của tôi.

Xưởng th/uốc mà Cố Chuẩn hỏi, là thứ Liên bang muốn biết nhất.

Th/uốc cấm là một chuỗi dây chuyền sản xuất khổng lồ chảy ra vàng ròng, Trang Vinh giấu rất kỹ, Liên bang điều tra mấy năm trời cũng không ra.

Trước khi hỏi ra được vị trí xưởng th/uốc, Liên bang sẽ không để tôi ch*t.

Tôi muốn sống, thì lá bài tẩy này không thể giao ra.

"Muốn biết à?" Tôi đổ mồ hôi đầm đìa, dựa vào tường, trắng trợn nhìn hắn chằm chằm, "Thả chút tin tức tố ra, cho tôi ngửi một cái."

"Cho tôi ngửi, tôi sẽ nói cho cậu biết."

"Muốn à?"

Cố Chuẩn từ từ cúi người thấp xuống, tay đưa ra sau gáy, làm bộ định bóc miếng dán ức chế, hắn nhìn tôi cố tình dụ dỗ: "Vậy thì bò qua đây, lại gần chút nữa."

Tôi nuốt nước miếng, gần như đã ngửi thấy mùi hương của hắn, theo bản năng bò về phía trước, nắm lấy ống quần Cố Chuẩn, ngửa cằm sáp lại gần.

Cố Chuẩn đột ngột ngả người ra sau, duỗi chân dài, hơi dùng sức, dễ dàng đạp tôi nằm sấp xuống.

Không đợi tôi bò dậy, đế giày lạnh lẽo đã giẫm lên sau gáy tôi.

Hắn nghiền nhẹ lên tuyến thể yếu ớt của tôi, thái độ tồi tệ:

"Muốn tin tức tố của tao? Mày xứng sao?"

"Mày tưởng tao vẫn là con chó mày gọi là đến đuổi là đi à?"

Cố Chuẩn đang mượn việc công để trả th/ù riêng.

Hồi mới bị tôi bắt về, hắn nói gì cũng không chịu nghe, muốn hôn một cái cũng phải đ/á/nh nhau với hắn một trận.

Tính khí rất á/c liệt.

Thế nên tôi đã dùng th/uốc với Cố Chuẩn, khiến hắn rơi vào kỳ mẫn cảm.

Alpha trong kỳ mẫn cảm rất yếu đuối, Cố Chuẩn cũng vậy.

Hắn sẽ c/ầu x/in tôi an ủi trong kỳ mẫn cảm, còn tôi để trừng ph/ạt hắn, chỉ lạnh mắt đứng nhìn, không chạm vào hắn dù chỉ một cái.

Cho đến khi huấn luyện cho xươ/ng cốt Cố Chuẩn mềm nhũn ra.

Một sinh viên trường quân đội vừa mới vào đơn vị thực tập, cứ thế bị kẻ á/c đồ mà hắn c/ăm gh/ét nhất huấn luyện thành một con chó nghe lời.

Lúc đó, hắn có h/ận tôi đến đâu, cũng chỉ có thể trút gi/ận trên giường.

Lực chân Cố Chuẩn giẫm lên tuyến thể tôi nặng hơn một chút, tôi không nhịn được, hừ một tiếng.

Cố Chuẩn á/c ý mỉa mai tôi: "Sao? Thế này mà cũng sướng được sao?"

"Đúng là hạ tiện."

Tôi biết Cố Chuẩn muốn s/ỉ nh/ục tôi.

Nhưng mà, tôi bị giẫm sướng thật.

Tuyến thể vừa sưng vừa ngứa, cú giẫm của Cố Chuẩn lại vừa hay xoa dịu nó.

Tôi nhướng mi nhìn hắn, cố tình châm ngòi, muốn ép hắn đi: "Mạnh thêm chút nữa, chưa ăn cơm à?"

"Nếu cậu không làm được, thì có thể gọi một Alpha khác vào đây cho tôi."

Omega trong kỳ phát tình quá yếu đuối, tôi sợ lúc thần trí không tỉnh táo sẽ nói ra những điều không nên nói.

Chương 3:

Cố Chuẩn u ám nhìn chằm chằm tôi.

Có lẽ vì s/ỉ nh/ục thất bại nên không vui.

Hắn thực sự không có tố chất làm kẻ á/c.

Rõ ràng đang giẫm lên tôi, nhưng vẫn bị tôi dắt mũi.

Cố Chuẩn thu chân, túm tôi từ dưới đất lên: "Có phải chỉ cần làm mày sướng, thì Alpha nào cũng được đúng không?"

"Đương nhiên." Tôi cười không sợ ch*t, "Giờ tôi cũng chẳng có quyền kén chọn, nếu Trưởng quan rủ lòng thương, thì tìm cho tôi tên nào đẹp trai chút."

Cố Chuẩn mím môi, ánh mắt như d/ao: "Lâm Du, mày bẩn thật đấy!"

Bẩn?

Bẩn mà trước đây không phải anh cũng li /ếm tôi đầy nước miếng sao?

Tôi cười khẩy một tiếng, bị tin tức tố xao động hành hạ đến đỏ hoe đuôi mắt: "Ch/ửi đủ chưa? Giúp tôi gọi người được chưa?"

Cố Chuẩn cười lạnh: "Dựa vào đâu tao phải gọi người đến làm mày sướng? Đây là nhà tù, không phải cái ổ tiêu tiền của mày, không có trai bao cho mày chơi đâu."

Hắn ném tôi ra, ngả người ra sau, tà/n nh/ẫn nói: "Mày nhịn đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm