35.
Bị nh/ốt ở nhà Cố Thời Diễn suốt một tuần, tôi bắt đầu ngồi không yên. Cố Thời Diễn thừa biết tôi đang lo lắng điều gì, nhưng anh vẫn nhất quyết không thả tôi đi.
Thời gian anh trở về nhà cứ muộn dần, từ bảy giờ sang tám chín giờ, rồi đến tận 11h giờ khuya. Dù lần nào trước khi vào nhà anh cũng đã thay một bộ quần áo sạch sẽ, nhưng tôi vẫn luôn hỏi ngay trước khoảnh khắc anh chặn môi tôi lại: "Hôm nay, anh lại dính m.á.u của ai?"
Cố Thời Diễn chưa bao giờ trả lời. Về sau anh cũng lười thay đồ. Mùi m.á.u tanh trên người anh ngày càng nồng nặc, đậm đặc đến mức tôi chẳng thể phân biệt nổi đó là m.á.u của anh hay của kẻ khác. Tôi hoảng lo/ạn vô cùng, cảm giác như sắp sụp đổ. Tôi biết Cố Thời Diễn đang phải đấu trí đấu lực với đám người Chu Thời Dạ, tôi tin anh, nhưng tôi không thể cam tâm chỉ đứng nhìn từ xa.
Đêm đó, tôi tắt hết đèn trong biệt thự. Khi Cố Thời Diễn trở về, anh đứng khựng lại ở cửa. Dưới ánh trăng hắt qua cửa sổ, anh đã nhìn thấy: mặt đất đầy rẫy công cụ, những vật sắc nhọn bị lôi ra từ ngăn kéo. Anh nổi gi/ận, túm ch/ặt lấy tên vệ sĩ ngoài cửa mà chất vấn chuyện gì đã xảy ra.
"Không liên quan đến anh ta." Tôi loạng choạng đứng dậy từ góc ghế sofa, cầm chai rư/ợu vang đ/ập mạnh xuống bàn trà, chĩa phần vỡ sắc nhọn về phía anh: "Cố Thời Diễn, tôi không cần anh bảo vệ nữa... Anh tha cho tôi đi."
"Em đừng cử động." Sắc mặt Cố Thời Diễn u ám vô cùng, khác hẳn với dáng vẻ thường ngày. Anh thản nhiên dẫm lên đống mảnh vỡ thủy tinh dưới đất, đi thẳng về phía tôi.
Rắc—!
Có lẽ mảnh vỡ đã đ.â.m xuyên đế giày anh, nhưng từ đầu đến cuối anh không hề nhíu mày lấy một cái. Anh từng bước ép sát khiến tôi lùi vào đường cùng.
"Cố Thời Diễn... đừng qua đây nữa." Mọi chuyện không giống như tôi tưởng tượng. Anh còn đi/ên hơn, đ/áng s/ợ hơn cả tôi.
Tôi muộn màng muốn vứt mảnh chai vỡ đi, nhưng Cố Thời Diễn đột ngột chộp lấy tay tôi, đ.â.m mạnh vào lồng n.g.ự.c mình...
Khi m.á.u tươi thấm đẫm lớp áo trào ra ngoài, tôi hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
"Thế này, đã đủ chưa?" Cố Thời Diễn nắm lấy tay tôi, tựa đầu vào vai tôi, hơi thở yếu ớt: "Là anh n/ợ em, Phương Hoài... xin lỗi em!"
36.
N/ợ tôi sao...?
Căn phòng rơi vào hỗn lo/ạn một hồi, bác sĩ riêng nhanh chóng được gọi đến. Cố Thời Diễn bị đ.â.m rất sâu, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.
Ngồi canh bên giường anh, đầu óc tôi ngập tràn những mảnh ký ức của kiếp trước. C/ứu tôi, chất vấn tôi, thất vọng nhìn tôi... rồi g.i.ế.c c.h.ế.t tôi.
Cố Thời Diễn chắc chắn đã biết chuyện gì đó.
Đêm khuya thanh vắng, ánh trăng như nước. Tôi túc trực bên anh suốt hai đêm. Việc đầu tiên anh làm sau khi tỉnh lại... là ôm ch/ặt lấy tôi, nghẹn ngào nói: "Xin lỗi em!"
"Anh nhớ lại tất cả rồi sao?"
Cố Thời Diễn không phủ nhận. Khoảng thời gian bảy năm đủ để biến những hiểu lầm giữa chúng tôi thành vực thẳm. Có lẽ không một ai biết rằng, ngày đầu tôi mới về nước, người bạn duy nhất của tôi là Cố Thời Diễn. Chúng tôi từng trân trọng nhau, tin tưởng nhau và cạnh tranh công bằng.
Chẳng biết từ năm nào, tháng nào, ngày nào, anh dẫn một người đầy vết thương đến chất vấn có phải do tôi làm hay không. Lần đầu tôi đã giải thích, nhưng chứng cứ rành rành như núi. Những bằng chứng giả mạo cực kỳ tinh vi, cộng thêm bối cảnh gia đình vốn không mấy sạch sẽ của tôi, anh đã chẳng hề lựa chọn tin tưởng tôi.
Thế nên kể từ ngày đó, chúng tôi trở thành kẻ th/ù. Về sau tôi cũng chẳng buồn giải thích nữa. Định kiến của con người một khi đã hình thành thì rất khó xóa bỏ. Tôi tiếp cận Thẩm Nguyệt Bạch là vì tôi tưởng chỉ có cô ta tin mình. Thế là tôi mượn bất kỳ cái cớ gì để bám theo cô ta. Nhưng so với "tình yêu", thứ tôi khao khát hơn cả là có một người sẵn lòng đứng về phía tôi, tin tưởng tôi.
37.
"Anh nói thích Thẩm Nguyệt Bạch là lừa em đấy." Cố Thời Diễn bắt đầu giải thích.
"Kiếp trước em bị b/ắt c/óc, anh không hề tham gia, cũng hoàn toàn không hay biết. Đoạn ghi âm đó là dùng để lừa Chu Thời Dạ, nhưng anh không ngờ... nó lại đẩy em vào chỗ c.h.ế.t. Hôm đó trước khi anh kịp đến hầm ngầm, anh lại nhận được tin một người bạn qu/a đ/ời. Dù điều tra thế nào, mọi bằng chứng đều chỉ thẳng vào em. Anh đã tưởng trên tay em dính quá nhiều mạng người, tưởng em đã g.i.ế.c quá nhiều người vô tội... tội á/c tày trời. Anh rất mâu thuẫn, rất đ/au khổ. Vì thế hôm đó anh đã chọn để em ra đi, rồi sau đó sẽ đi cùng em."
Tay tôi run lên một cách vô thức. Cố Thời Diễn khẽ cười: "Ai ngờ đâu, phút cuối em lại tỏ tình với anh."
38.
Tại sao Cố Thời Diễn lại khôi phục ký ức? Bởi vì anh cũng đã c.h.ế.t, chỉ là c.h.ế.t muộn hơn tôi một chút mà thôi.
"Cố Thời Diễn, lỗ nặng quá đi mất." Nghe xong, lòng tôi càng thấy nghẹn ngào hơn. Hóa ra kiếp trước luôn có kẻ đứng trong bóng tối ly gián chúng tôi. Và kẻ đó lại sống tốt hơn, sống thọ hơn cả hai đứa.
Chu Thời Dạ.
"Anh sẽ khiến hắn phải đền tội trước pháp luật, em đợi anh thêm chút nữa thôi... Đợi anh về, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, có được không?" Cố Thời Diễn nắm lấy tay tôi, thành kính đặt lên đó một nụ hôn.
Tôi không rút tay lại, chỉ hỏi: "Anh có yêu em không?"
Cố Thời Diễn rõ ràng khựng lại một nhịp. "Nếu có thể sống sót trở về, thì đó chính là yêu em."
...