Thanh Xuân Trên Những Trang Giấy

Chương 16.

04/05/2026 20:41

"Cậu không cần phải xin lỗi đâu, Lê Kha."

Tôi vừa khóc vừa lắc đầu, nghẹn ngào gọi tên cậu ấy, lẩm nhẩm nói rằng cậu không cần phải xin lỗi.

Tôi nhớ chàng trai hôm ấy đã đội mưa cùng tôi suốt một lúc lâu, nhớ bóng lưng ngập tràn cảm giác an toàn đi chếch hướng đối diện tôi ngày hôm đó.

Tôi vẫn luôn khắc ghi trong lòng.

Một nỗi chua xót khó tả thành lời cứ nghẹn ứ nơi cổ họng, khiến tôi nuốt không trôi.

Sợi dây đàn đang căng ngang trong lòng lại bị ai đó gảy mạnh một nhịp.

"Ngày 10 tháng 10 năm 2019 —— Nhiều mây —— Thứ Năm.

Đã lâu rồi tôi không được nhìn thấy cậu.

Tôi ép bản thân mình phải luôn bận rộn.

Thế nhưng giữa lúc trời đất quay cuồ/ng, tôi lại nhớ đến cậu.

Bạn học Chăn Nhỏ à.

Tôi phải làm sao với cậu đây.

Từ bao giờ mà cậu đã chiếm trọn vẹn cả thời thanh xuân của tôi thế này.

Lúc nào cũng muốn nhấc bút lên để viết một điều gì đó.

Nhưng câu chữ lại chẳng thể diễn đạt hết những nỗi niềm trong lòng.

Tôi phải làm thế nào để bộc bạch cùng cậu đây?

Và sẽ dùng tư cách gì cơ chứ.”

"Ngày 1 tháng 11 năm 2019 —— Nắng —— Thứ Sáu.

Hôm nay có một em gái khóa dưới nhét một bức thư tình lên bàn tôi.

Nhưng trong đầu tôi lúc ấy lại chỉ luẩn quẩn suy nghĩ rằng cô bé đó thật dũng cảm.

Có thể hiên ngang bày tỏ tấm chân tình với người mình thích.

Còn tôi thì lại không dám.

Cô giáo từ lâu đã quên béng đi việc phải thu lại nhật ký.

Trong cơn thẫn thờ, tôi lật lại cuốn sổ nhật ký.

Hóa ra mình đã viết nhiều đến thế này rồi cơ đấy.

Còn cậu, liệu một ngày nào đó cậu có biết đến tình cảm này không?”

"Ngày 15 tháng 11 năm 2019 —— Nhiều mây —— Thứ Sáu.

Đôi khi, tôi cảm thấy rằng.

Mình đã dần quen với điều này rồi.

Quen với việc đứng ở hành lang nhìn sang ban công tầng bốn đối diện xem có hình bóng cậu hay không.

Quen với việc giả vờ đi ngang qua để liếc tr/ộm cậu qua ô cửa sổ lớp học.

Quen với việc tìm ki/ếm bóng dáng cậu tại trạm dừng Khu dân cư Vọng Nguyệt dưới biển báo giao thông.

Quen với việc lúc tan học luôn dáo dác nhìn quanh xem có thấy hình bóng cậu ở đâu không.

Quen với việc dùng máy ảnh để lén lưu lại từng khoảnh khắc của cậu.

Quen với sự gi/ật mình vô thức mỗi khi vô tình nghe ai đó nhắc đến tên cậu.

Quen với việc thích cậu mất rồi……

====================

Chương 10:

Tất cả những điều này, tôi phải làm sao để bày tỏ cho cậu hay đây.”

Không thể kìm nén thêm được nữa, tôi ngồi sụp xuống dưới ngọn đèn đường mà òa khóc nức nở; tôi chợt nhận ra rằng, một tấm chân tình như thế này, một người con trai như thế này, có lẽ cả đời này tôi cũng sẽ chẳng bao giờ gặp lại được nữa.

Tại sao không nói cho tôi biết sớm hơn chứ!

Tại sao mình lại không nhận ra sớm hơn chứ?

Rõ ràng trong vô vàn những khoảnh khắc ấy, chúng tôi đều có thể đường hoàng mà lướt qu/a đ/ời nhau.

"Ngày 22 tháng 11 năm 2019 —— Tuyết lớn —— Thứ Sáu.

Hôm nay là trận tuyết đầu mùa của năm 2019.

Vào trận tuyết đầu mùa năm ngoái.

Tôi đã tự thừa nhận trong cuốn nhật ký này rằng tôi thích cậu.

Còn trận tuyết đầu mùa năm nay.

Tôi vẫn một mực dành tình cảm cho cậu.

Cuộc thi chạy việt dã mùa đông của trường.

Trước đây tôi thường chẳng mấy hứng thú với dăm ba cái hoạt động kiểu này.

Nhưng lần này tôi lại chủ động đăng ký tham gia.

Chẳng biết lý do tại sao nữa.

Chắc có lẽ là vì……

Tôi vẫn muốn cậu có thể một lần chú ý đến mình chăng.

Cho nên thực ra có phải là……

Trong mỗi một khoảnh khắc được ôm trọn tình yêu dành cho cậu.

Tôi cũng đang dần trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Chết, Tôi Cưới Nhầm Một Tiểu Công Khóc Nhè

9
Tôi, Tống Cảnh Thần, đã chết vào năm hai mươi bốn tuổi, nguyên nhân cái chết là tai nạn xe cộ. Tài xế say rượu lái xe, sau khi tông trúng tôi thì bỏ trốn. Mẹ tôi không nỡ xa tôi, nên đã sắp xếp cho tôi một cuộc minh hôn. Bà hướng về phía không khí gọi lớn: “Con trai, lão đạo sĩ nói con đang ở trong nhà mình, con ở đâu vậy?” “Mau lại đây, mẹ có chuyện muốn nói với con.” Tôi vừa bay lững lờ đến bên cạnh bà thì đã nghe thấy bà nói: “Con trai à, mẹ biết con chưa từng yêu đương, nên mẹ đã tìm cho con một cuộc minh hôn.” Minh hôn. Tôi sững người, theo bản năng mở miệng: “Mẹ đừng đùa nữa.” Làm gì có cô gái nào bằng lòng gả cho một con ma chứ, mẹ đừng ép buộc con gái nhà người ta. Được rồi, tôi lại quên mất rằng bọn họ không nghe thấy tôi nói. Mẹ tôi tiếp tục nói: “Nhưng mẹ không tìm được cô gái nào phù hợp cho con, nên mẹ tìm cho con một cậu con trai, hơn nữa cậu con trai này bát tự rất cứng, lại còn rất đẹp, con nhất định sẽ thích.” Lần này tôi lại sững sờ thêm lần nữa. Con trai? Không phải chứ, mẹ. Nhà ai bình thường lại ghép minh hôn cho con trai mình với một cậu con trai vậy?
Boys Love
Linh Dị
0