Pheromone Mùi Trà Xanh

Chương 9

16/02/2026 09:13

Lẽ nào tôi sẽ ch*t ch/áy vì dục hỏa?

Tuyệt vọng, tôi lững thững về nhà, tức gi/ận đăng thêm hai chương truyện.

Nội dung chính xoay quanh việc nhân vật thụ bốc ch/áy, tỉnh lại thì phát hiện đó là kỳ phát tình.

Nhưng người hắn yêu ở xa, lại chẳng hề yêu hắn.

Thân tâm mệt mỏi, hắn lảo đảo kéo thân thể đến bệ/nh viện.

Quên rằng một Omega trong kỳ phát tình chẳng khác nào miếng thịt sống, ai cũng muốn cắn một miếng.

Thế là, nhân vật thụ bị đám người mất lý trí bao vây.

Công xuất hiện, anh hùng c/ứu mỹ nhân.

Rồi mọi người đều hiểu rồi đó.

Đương nhiên, đó chỉ là tôi hoang tưởng ra.

Truyện là truyện.

Truyện có thể m/áu chó.

Có thể mất lý trí.

Có thể dây dưa mãi không dứt.

Nhưng hiện thực thì không được.

Tôi bấm đăng, ngồi xếp bằng trên ghế xoay, ngửa mặt nhìn trần nhà đến tận sáng.

Nhân tiện thay cho mầm cỏ nhỏ hai lần tã.

Hôm sau, tôi định ra ngoài m/ua chút rư/ợu.

Vừa mở cửa đã thấy có người đứng đó.

Quần công nhân đen sì, hoodie đen sì, mũ trùm kín nửa mặt.

Dọa tôi gi/ật nảy mình.

“Đ**! Hắc Vô Thường sao?!”

“Hắc Vô Thường” cúi đầu nhìn tôi.

Hơi thở quen thuộc.

Cố Thanh Kiều.

Thái dương tôi gi/ật giật, đ/au đầu.

“Sao anh ở đây?”

Còn ăn mặc như nam sinh đại học, có phải muốn thử thách độ chịu đựng của tôi không?

Lạy trời, tha cho con với.

Cố Thanh Kiều mím môi, mắt nhìn xuống đất.

Hồi lâu mới nghẹn ra mấy chữ:

“Chương mới… viết không hay.”

Má nó.

Má nó!!!

Tôi thật sự tức đi/ên!

Tôi lao vào nhà, lôi bàn phím ra, ném cho anh.

“Đây, bàn phím cho anh, tự viết đi!”

Lực hơi mạnh.

Anh lùi hai bước.

Bất chợt ngẩng đầu, mắt đỏ bừng.

Như con sói bị nh/ốt quá lâu.

Buông tay, mặc kệ bàn phím rơi xuống đất.

Một tay túm cổ áo tôi, một tay ấn ch/ặt gáy tôi.

Tôi giống như con gà con chờ bị chọc tiết.

Cổ bị anh cắn mạnh, gắt gao, dữ dội.

pheromone hương tuyết tùng nồng đậm, mát lạnh ùa vào.

Trước giờ tôi chỉ thấy mùi khí tức lạnh lẽo như rắn của anh, chưa từng ngửi thấy khi anh thật sự giải phóng pheromone.

Thì ra… là có mùi.

Cơ thể tôi vốn đang bức bối bất an, nay bỗng bình lặng.

Tôi trợn to mắt, ôm cổ.

Không thể tin được mà nhìn anh.

Anh đỏ mặt, cổ cũng đỏ, quay đầu né tránh.

Không rõ là gi/ận hay gì khác.

Anh bỏ lại một câu:

“Nếu là tôi, tuyệt đối sẽ không để người mình yêu rơi vào nguy hiểm.”

“Chỉ cần cậu cần, chỉ cần cậu nói ra.”

“Tôi sẽ đáp ứng tất cả.”

Ồ, đây là anh đang… diễn cho tôi xem cái kết cục đúng đắn của truyện à?

Chuyên nghiệp thế sao.

Tôi sững sờ nhìn anh.

Thầm nghĩ, làm người yêu của anh thì quá tuyệt rồi.

Có thể thoải mái đòi hỏi bất cứ điều gì.

Mắt tôi ươn ướt, cúi gằm, lau lo/ạn một cái.

Cúi xuống nhặt bàn phím, khẽ nói:

“Ừ, được, tôi sẽ viết theo ý anh.”

“Được chưa?”

Mặt Cố Thanh Kiều sa sầm: “Cậu gh/ét tôi chạm vào đến vậy sao?”

Buồn cười quá.

Đến mức tôi bật cười thành tiếng.

“Sao có thể?”

“Tôi thích anh đến ch*t đi được.”

“Anh là Cố Thanh Kiều cơ mà.”

Người tôi đã thích suốt bốn năm.

Nhưng hình như anh lại nghĩ tôi đang mỉa mai.

Bước lùi từng bước.

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

“Đàn anh, tôi biết là cậu, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

“Lần sau nếu có nhu cầu, hãy tìm tôi, đừng giống như trong truyện.”

“Tôi không phải Hắc Vô Thường bám dai dẳng lấy h/ồn cậu, nhưng cũng không phải kẻ vô trách nhiệm.”

Nói xong, anh dứt khoát quay lưng, đi xa dần.

Khoan đã, anh em!

Đã nói chịu trách nhiệm thì phải làm cho trót chứ!

Quay lại ngủ với tôi một giấc rồi đi cũng được mà!

Trong lòng tôi gào thét.

Nhưng ngoài miệng, tôi chẳng dám gọi anh lại một lần.

Hèn hạ quá, Hứa Tu Niên.

Cho mày chút màu liền muốn mở cả tiệm nhuộm.

Tham lam thật.

Cố Thanh Kiều sao có thể chịu cùng Omega lên giường.

Ban cho mày chút pheromone, mày đã phải đội ơn trời đất rồi.

13

Tôi thất thần ôm bàn phím về nhà.

Mẹ tôi bị đ/á/nh thức, xông ra tưởng có chuyện đ/á/nh nhau.

Thấy tôi thế này, bà hạ tay áo xuống ngay.

“Ồ, Hứa Tu Niên, mày đi đâu xả lửa thế hả?”

“Cười như thằng ngốc, mất mặt quá.”

Tôi dí sát vào mặt mẹ, cười rạng rỡ như hoa nở.

“Mẹ, mẹ ngửi xem giờ con có mùi gì, có phải phảng phất hương tuyết tùng không?”

Phía sau, một bàn tay gạt cổ tôi ra.

“Tránh xa vợ tao ra, thằng ranh.”

“Tao chỉ ngửi thấy mùi khét thôi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Không biết nữa, Hệ Thống Biến Lời Giả Thành Sự Thật của tôi rất tuyệt diệu.

Chương 7
Từ nhỏ tôi đã bị coi là đồ bỏ đi, nhưng tôi lại được gắn với hệ thống 'nói dối thành sự thật'. Vào ngày cưới, phu quân Bùi Cảnh Hiên dắt theo một thiếu nữ áo vải yếu ớt xuất hiện giữa lễ đường. "Đây là Nhụy Nương - ngoại thất của ta, nàng vốn yếu đuối chẳng thể tự chăm sóc, đã vất vả sinh cho ta một đôi trai gái nhưng đến giờ vẫn chưa có danh phận." "Nghe nói Trình Anh nương tử hiền lành độ lượng, chắc hẳn không nỡ để nàng cùng các con lang thang nơi đất khách. Hôm nay hãy uống trà thiếp của nàng, cho nàng vào cửa cùng nàng tử nhé." Đúng lúc ấy, tiếng báo thức của hệ thống vang lên. 【Đít! Từ nay Nhụy Nương sống không tự chủ, đại tiểu tiện không kiểm soát.】 Tôi ngẩng phắt mặt lên. Ngày cưới đầu tiên mà đã kịch tính vậy sao?
Hiện đại
Hệ Thống
Cung Đấu
0
Phục Cẩm Chương 8
Du Phi Du Chương 8