Chó không da

Chương 2

24/02/2024 11:00

Đại Hoàng biến mất rồi.

Lúc anh tôi bưng canh đi vào phòng, nó vẫn còn nằm nghiêng trong nồi tựa như một đống th!t thối.

Lúc ra ngoài thì chẳng còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Mẹ tôi tức gi/ận đến mức mặt mũi đỏ bừng, đứng trong sân hét lớn:

“Con chó chạy rồi sao?! Mày không gi*t ch*t nó à?!”

Anh tôi cũng thấy bất ngờ, cầm theo quả bóng sắt tìm khắp một vòng mà cũng chẳng thấy nó đâu.

“Không phải mẹ nói phải bắt sống nó rồi nấu hay sao? Để dính m/áu rồi thì nước canh sẽ không còn thơm ngon nữa.”

“Đã nấu mấy tiếng đồng hồ rồi, con súc vật nào còn có thể sống được chứ?”

Toàn thân tôi ớn lạnh từng cơn, tôi chợt nhớ đến đôi mắt trắng dã của Đại Hoàng nằm trong nồi mà tôi đã nhìn thấy khi bước vào phòng.

Và cả giấc mơ mà chị dâu vừa nhắc đến.

Giấc mơ!

Đúng rồi, là giấc mơ!

M/a xui q/uỷ khiến thế nào, tôi lại chạy một mạch đến con sông nhỏ phía sau nhà.

“Đại Hoàng?”

“Đại Hoàng, mày ở đây đúng không?”

Không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại, theo lý mà nói, bất kể là người hay chó, bị nấu lâu như vậy chắc chắn không thể sống sót được.

Nhưng có thể đã bị người nào nhìn thấy rồi mang đi mất hay không đây?

Nhớ tới thành tích điểm tuyệt đối của môn chủ nghĩa Mác, tôi bất giác lắc đầu.

Chỉ là một giấc mơ mà thôi, không có căn cứ khoa học gì cả.

Nhưng vào một khoảnh khắc khi tôi xoay người lại…

Đại Hoàng chống đỡ thân thể bò dậy, mảng da lớn trên lưng tuột xuống, để lộ ra lớp xươ/ng trắng bên trong.

Nó đứng đó nhìn chằm chằm vào tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0