Bà ta nói đúng.
Ảnh là do tôi gửi cho Giang tổng.
Hơn nữa, tôi không chỉ làm thế.
Tôi biết Giang Cảnh Xuyên từ nhỏ thiếu pheromone của ba nên kỳ nh.ạy cả.m tuổi trưởng thành rất hỗn lo/ạn nên nhân lúc ba mẹ đi vắng, tôi cố tình tỏa pheromone dụ hắn phát nhiệt, rồi xuất hiện đúng lúc, lăn lộn cùng hắn.
Còn biết hắn lớn lên trong gia đình đơn thân, mẹ hắn luôn đá/nh m/ắng, tỏ ra thờ ơ.
Hắn thiếu cảm giác an toàn, không biết biểu đạt tình cảm đúng cách, nhưng với mọi thứ xung quanh lại có khát vọng kiểm soát đi/ên cuồ/ng.
Để Giang Cảnh Xuyên đưa tôi vào phạm vi kiểm soát, tôi đã rất nỗ lực.
Như là giả vờ buồn ngủ, cố ý mặc nhầm áo sơ mi của hắn, buông lơi vừa đủ che đùi đi uống nước.
Như là tỏa chút pheromone không phòng bị khi giả vờ ngủ say.
Như là ôm hắn lảm nhảm khi hắn định dậy làm việc, bảo hắn đừng đi.
Như sinh nhật hắn, tôi nói những bộ đồ ngủ ren tinh tế là quà Kiều Hành x/ấu xa tặng.
Còn nhớ kỹ từng ngày đặc biệt của hắn, học nấu ăn, mỗi lần đều vụng về bị thương khiến hắn xót xa.
Và đúng tôi mong đợi, Giang Cảnh Xuyên từng bước sa lầy.
Tôi thích tỏ ra yếu đuối, thích nhìn hắn đắm chìm trên người tôi, không rời được.
Thế giới quá tối tăm, trống rỗng, tôi chẳng nắm giữ được gì...
Chỉ có Giang Cảnh Xuyên.
Khát vọng kiểm soát của hắn với tôi lớn đến mức chính tôi cũng kinh ngạc.
Nhưng chỉ kiểm soát thì sao?
Lần đầu ba nhắc đến hôn sự trên bàn ăn, tôi đã cảm nhận nguy cơ.
Giang Cảnh Xuyên không thể kết hôn, hắn mà cưới vợ thì tôi tính sao?
Nên tôi cố tình chọc gi/ận hắn.
Lần ở bar chưa đủ, hắn vẫn nhịn được, còn kiềm chế.
Thế là tôi lợi dụng tổng giám đốc Dương.
Cuối cùng lần này cũng thành công.
Tôi gửi giấy khám và ảnh về nhà, bắt đầu lên kế hoạch ra đi.
Người ta vẫn nói, tìm đường sống trong chỗ ch*t.
Chỉ khi tôi đi, mâu thuẫn giữa họ mới bùng n/ổ, Giang Cảnh Xuyên mới nhanh trưởng thành, nắm quyền.
Mấy năm qua, hắn làm rất tốt, nhanh hơn tôi tưởng.
Tôi cố ý để lộ nhiều sơ hở khi quay video, cuối cùng hắn cũng tìm tới.
Nhưng trong kế hoạch tỉ mỉ tôi vạch ra, dường như có thứ gì đó mất kiểm soát đã lẫn vào.
Khiến tôi không nắm được đầu mối, chỉ thấy bực bội.
Không muốn giả vờ nữa, tôi không che giấu ánh mắt lạnh lẽo.
Giang phu nhân thở dài: "Giang Tầm, sao cậu lại thành thế này?"
Nghe câu này, tôi suýt bật cười.
Sao tôi lại thành thế này?
Tôi chỉ thức tỉnh khỏi kịch bản chứ có đổi h/ồn đâu.
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
Nếu không biết kết cục của mình, tôi vẫn sẽ dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát nhiệt giữa chốn đông người.
Tôi vỗ vai Giang Diệu, ra hiệu cho con ra ngoài tìm chú vệ sĩ.
Nhìn thẳng vào mắt Giang phu nhân.
"Tôi cũng muốn biết, sao mình lại thành thế này?"
Giọng tôi băng giá, từng chữ từng chữ: "Bà nói xem? Khi bà bảo người giúp việc đổi con để trả th/ù tổng giám đốc Giang ngoại tình, có nghĩ Giang Cảnh Xuyên và tôi sẽ ra sao không?"