5
Thời gian thi đấu tình cờ cũng vào dịp cuối năm. Theo quy tắc trong giới, sẽ có một buổi tiệc rư/ợu cuối năm. Đây cũng coi như buổi tụ họp của giới eSports. Điện thoại tôi vang lên tin nhắn của 【X】:
X: 【Mấy gã già đời hay thích ép rư/ợu lắm.】
X: 【Cậu bị dị ứng cồn, lát nữa phải lanh lẹ một chút.】
X: 【Đừng để người ta chuốc say.】
Cố Triều: 【Biết rồi mà.】
Tôi đeo tai nghe, tin nhắn trong điện thoại vẫn đang hiển thị trạng thái "đang nhập". Đầu bên kia đã có người bắt đầu hò hét: "... Những ai đủ 18 tuổi rồi, tối nay không một ai được trốn đâu nhé. Đừng nói là không biết uống, cũng đừng lôi cái cớ dị ứng cồn rá/ch nát ra, dù thế nào cũng phải ở lại uống một ly!"
Tôi lập tức gõ vài chữ trên điện thoại: Cố Triều: 【C/ứu tôi với anh trai tốt ơi!】
Kẻ cầm đầu hò hét là một nhà tài trợ giải đấu đã ngà ngà say. Lão ta đã mở lời, những người dưới quyền cũng không tiện bác bỏ. Tôi nhìn về phía bàn của chiến đội YG. Tạ Ngưỡng Chỉ và mọi người cũng phải nể mặt mà uống cạn ly. Sau đó, lão ta lại kéo một nhóm người sang bàn tiếp theo.
Ngay khi một tuyển thủ trẻ ở bàn đó sắp phải uống, Tạ Ngưỡng Chỉ đột nhiên đưa tay ngăn lại. Giọng anh ta vẫn nhàn nhạt như mọi khi: "Giám đốc Thành, mấy đứa nhỏ vừa mới đủ 18 tuổi ra mắt thi đấu cũng chẳng dễ dàng gì, thôi đừng làm khó chúng nó nữa. Để em tự ph/ạt ba ly, coi như uống thay bọn nhỏ vậy."
Nhà tài trợ vốn chỉ muốn tìm vui, thấy Tạ Ngưỡng Chỉ nói vậy thì cũng xuôi theo: "Được, cũng được. Đội trưởng Tạ đúng là tửu lượng khá thật!"
Thế nhưng, không ai ngờ tới, bàn thứ ba, bàn thứ tư... bàn nào Tạ Ngưỡng Chỉ cũng đứng ra chắn rư/ợu. Cho đến khi anh ta đi đến bên cạnh tôi. Tôi ngửi thấy trên người anh ta thoang thoảng mùi rư/ợu nồng nàn.
Anh ta không nói câu nào, chỉ đứng thẳng tắp bên cạnh tôi, dứt khoát uống cạn ly rư/ợu trước mặt tôi. Sau đó, không dừng lại một giây nào mà đi thẳng sang bàn kế tiếp.
Tôi nhìn theo bóng lưng có chút không vững của anh ta. Tôi mím môi, cúi đầu nhắn tin cho 【X】:
Cố Triều: 【Không cần đến c/ứu tôi nữa đâu.】
Cố Triều: 【Có một tên ngốc vừa uống hết sạch rư/ợu ở đây rồi.】
6
Chiến đội của tôi vì vấn đề bốc thăm mà suốt cả chặng đường không gặp phải đối thủ nào quá khó nhằn, cứ thế lảo đảo tiến thẳng vào b/án kết. Đối thủ ở b/án kết chính là chiến đội YG.
Ngoài lúc đá/nh game, tôi chỉ ngồi xem lại video trận đấu. Đội trưởng thấy tôi liều mạng như vậy, định vào khuyên can: "Tiểu Triều, vẫn đang xem video à?"
Tôi không thèm ngẩng đầu: "Vâng, đội trưởng, tôi xem nốt đoạn này rồi đi ăn."
Đội trưởng xoa đầu tôi: "Triều nhỏ, tôi biết cậu áp lực rất lớn. Nhưng YG dù sao cũng là chiến đội kỳ cựu, nền tảng rất sâu, chúng ta chỉ cần cố gắng hết sức là được, có thua cũng không mất mặt. Đừng cậy mình trẻ mà làm càn, đi ăn cơm mau, không là đ/au dạ dày đấy."
Tôi miệng thì vâng dạ, nhưng vừa lua vội mấy miếng cơm đã lại lẩn vào phòng huấn luyện. Tôi quá muốn thắng, không chỉ vì muốn đoạt chức vô địch, mà còn muốn kéo người đang đứng trên cao kia xuống khỏi đài.
Lúc tổng duyệt trận b/án kết, các tuyển thủ YG đứng đối diện với chúng tôi. Tay sạ thủ Chu Dực mặc chiếc hoodie trắng, nháy mắt chào tôi: "Triều nhỏ, tôi xem cậu thể hiện rồi, lần trước đá/nh hay lắm. Năm đó tôi đã biết cậu nhất định sẽ nổi danh mà."
Còn Tạ Ngưỡng Chỉ đứng đối diện cũng khẽ gật đầu với tôi: "đá/nh tốt lắm."
Tôi cũng đáp lại qua loa: "Cảm ơn anh Tạ đã khen, cảm ơn anh Chu luôn."
Sau buổi tổng duyệt, tôi mời Chu Dực đi ăn cơm. Chu Dực dù hơi ngạc nhiên nhưng cũng đồng ý. Tôi gọi một bàn đầy thức ăn. Chu Dực vừa đến đã sửng sốt: "... Sao toàn món ngọt thế này?"
Tôi hơi ngạc nhiên ngẩng đầu: "Anh Chu... không thích ăn ngọt sao?"
Vậy thì năm đó tại sao anh ta lại đưa kẹo mút cho tôi? Còn giới thiệu tôi vào câu lạc bộ hiện tại? Giới thiệu đại thần 【X】 cho tôi nữa?
Chu Dực gắp một cái bánh bao kim sa, hoàn toàn không nhận ra sóng gió đang cuộn trào trong lòng tôi: "Cũng không thường xuyên ăn, nhưng thỉnh thoảng cũng ăn một chút."
Thấy tôi không nói gì, anh ta lại lẩm bẩm thêm một câu: "Tôi có phải kiểu người như đội trưởng nhà tôi đâu. Rõ ràng là bất dung nạp lactose (không tiêu hóa được sữa), vậy mà ngày nào trong túi cũng thủ sẵn mấy cây kẹo mút."
Tôi sững sờ mất một lúc mới phản ứng lại: "Anh Chu, anh vừa nói gì cơ?"
Chu Dực biết Tạ Ngưỡng Chỉ không thích đội viên thảo luận riêng tư về mình, nên lảng sang chuyện khác: "... Không có gì."
7
Trận b/án kết nhanh chóng bắt đầu.
Câu lạc bộ YG không hổ danh là chiến đội kỳ cựu, sự phối hợp giữa các tuyển thủ gần như thiên y vô phùng. Tôi nấp trong bụi cỏ bắt thóp được Tạ Ngưỡng Chỉ. Chỉ trong chớp mắt, thanh m/áu của anh ta đã bị tôi ép xuống mức tử thần.
Phản xạ của Tạ Ngưỡng Chỉ vẫn cực nhanh, anh ta tung ra một chuỗi chiêu thức lộng lẫy để thoát thân với lượng m/áu mỏng như sợi chỉ. Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn bị đồng đội của tôi lao đến chặn đường, lấy đi mạng hạ gục.
Trong những lần giao thủ trực tiếp, tôi dần chiếm thế thượng phong. Thậm chí có đôi lần, tôi cảm nhận được rõ ràng thao tác của anh ta đang trượt dốc. Anh ta bắt đầu có những lỗi sai, có những lúc lực bất tòng tâm.
Đó là một cảm giác rất lạ lùng. Giống như một ngọn núi lớn không thể vượt qua trước mặt, bỗng nhiên lộ ra những lỗ hổng có thể bị đá/nh bại. Trận b/án kết cực kỳ gian nan này, cuối cùng chiến đội chúng tôi đã giành chiến thắng với ưu thế sít sao.
Lúc rời đi, tôi không thấy Tạ Ngưỡng Chỉ đâu, chỉ nghe thấy mấy nhân viên công tác bàn tán:
"Nghe nói dạo này chấn thương tay của Tạ Ngưỡng Chỉ lại chuyển biến x/ấu rồi."
"Đúng vậy, chẳng biết anh ấy còn đá/nh được mấy năm nữa."
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn xe c/ứu thương rời đi. Đối với tuyển thủ eSports, đôi tay còn quý giá hơn cả mạng sống. Sự nghiệp của Tạ Ngưỡng Chỉ không còn kéo dài được bao lâu nữa, đó đã không còn là bí mật. Mọi người trong giới đều cảm nhận được rõ ràng: Thời đại thống trị của anh ta sắp kết thúc rồi.