Tôi thừa nhận, chuyện hối h/ận đầu tiên trong cuộc đời này, chính là lần bỏ trốn ở bệ/nh viện đó.
Sau khi bị Lê Túc bắt được, tôi bị tóm cổ mang về biệt thự.
Sau khi dưỡng thân thể khỏe lại, đầu tiên tôi bị anh áp giải đi xin lỗi người đồng nghiệp từng vô tình bị ngã "ngoài ý muốn" dẫn đến g/ãy tay, sau đó anh dẫn tôi cùng đến sảnh chính vụ xin nghỉ phép dài hạn một tháng, đối mặt với sự trêu chọc của các đồng nghiệp, Lê Túc chỉ mỉm cười đón nhận toàn bộ.
Về đến nhà, ngay cả Weiss cũng bị phái đi công tác bên ngoài.
Lê Túc nở nụ cười với tôi: "Bây giờ cơ thể em đã khỏe rồi, tuyến thể cũng có thể đ/á/nh dấu vĩnh viễn được rồi, đúng không?"
"Trả lời tôi đi, Phương Chấp."
Tôi r/un r/ẩy gật đầu.
Pheromone mùi gỗ linh sam rợp trời rợp đất ôm trọn lấy tôi thật ch/ặt.
"Đừng mà, đủ rồi..."
"Như vầy đã đủ rồi sao? Chẳng phải em nói, muốn nhiều hơn nữa sao?" Giọng Lê Túc vô cùng chắc nịch: "Em thích tôi làm như vậy."
Mặt tôi ửng đỏ, khuôn mặt đẫm lệ: "Không có, chắc chắn là anh nghe nhầm rồi!"
Lê Túc cắn lấy dái tai tôi, thì thầm: "Trẻ con không thành thật, là phải bị ph/ạt đấy."
Gỗ linh sam và hương cỏ cây quấn quýt hòa quyện vào nhau, xuân sắc ngập tràn cả căn phòng.
Tỉnh dậy, có sự hỗ trợ của máy trị liệu, cơ thể không hề có bất kỳ sự khó chịu nào.
Nhưng dưới lớp áo che đậy, là những dấu hôn chi chít, dấu vết dễ dàng xóa bỏ nhất lại bị cố tình lưu lại.
Có những Alpha nào đó, lòng chiếm hữu đừng có mạnh mẽ quá đáng như vậy.
Không hổ là người mình nhắm trúng, hì hì.