Độc Tôn Tam Giới

Chương 774: Nhiệm vụ Bát Tinh 2

05/03/2025 21:24

Về phần Linh Dược, càng là không có số lượng, chỉ nói vô số. Vô số ý vị như thế nào? Ý nghĩa ngươi muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

Từ ban thưởng có thể thấy được, vị trưởng lão kia đối với Huyền Long Đan sáu văn, là phi thường coi trọng.

- Huyền Long Đan sáu văn?

Trong đầu Giang Trần nghĩ một lần, trong trí nhớ kiếp trước, lại không có gì về loại đan dược này.

- Không sao, đan dược trăm sông đổ về một biển. Chỉ cần cho ta xem đan phương của Huyền Long Đan sáu văn, ta nhất định có thể phân tích ra vấn đề, tìm được ngọn nguồn.

Kiếp trước, lĩnh vực Giang Trần chú ý, phần lớn là cấp bậc Chư Thiên. Huyền Long Đan sáu văn không phải loại đan dược đặc biệt nổi danh, Giang Trần không biết, cũng là bình thường.

Bất quá, bất luận loại đan dược nào, chỉ cần xuất chúng, nhất định sẽ có bản thăng cấp.

- Nói không chừng, kiếp trước ta nghiên c/ứu qua đan dược bản thăng cấp của Huyền Long Đan sáu văn, cũng nói không chừng. Chỉ có điều không thấy đan phương, hết thảy không cách nào phỏng đoán. Mặc kệ, đi trước nói sau.

Giang Trần là kẻ tài cao gan cũng lớn, vì ban thưởng kinh người kia, hắn quyết định mạo hiểm một lần. Cùng lắm thì, bị trưởng lão kia m/ắng một chầu, thậm chí đá/nh một trận cũng không sao cả.

Vì mặc kệ như thế nào, cũng là đệ tử của Đan Càn Cung, dù làm không được nhiệm vụ, nhiều lắm thì ăn một chút đ/au khổ, sẽ không tới trình độ bị đá/nh ch*t a?

Giang Trần nghĩ như vậy, trong nội tâm càng không áp lực.

Dù sao vị Vân Niết trưởng lão này, không phải những trưởng lão trước kia chiêu nạp qua Giang Trần, lẫn nhau tầm đó, không tồn tại mâu thuẫn gì.

Thời điểm Giang Trần cầm lệnh bài nhiệm vụ, tiến vào Bách Lão Phong, không có gặp được bất luận trở ngại gì. Chỉ là, người thủ phong chứng kiến Giang Trần cầm lệnh bài nhiệm vụ, dĩ nhiên là của Vân Niết trưởng lão tuyên bố, ngoài kinh ngạc, cũng âm thầm dùng ánh mắt đồng tình nhìn Giang Trần vài lần.

Hiển nhiên, nhiệm vụ này của Vân Niết trưởng lão đã sớm nổi tiếng tông môn. Trước khi có rất nhiều đệ tử trẻ tuổi xin nhiệm vụ, kết quả bị Vân Niết trưởng lão phát hiện đều là đến thử vận khí.

Dưới tức gi/ận, Vân Niết trưởng lão quần ẩu một chầu, đá/nh cho những đệ tử mang theo ý đầu cơ kia mặt mũi bầm dập.

Tuy không có xảy ra vấn đề gì, nhưng trận đò/n này, lại đủ thảm.

Dần dà, mọi người đều biết, nhiệm vụ của Vân Niết trưởng lão không dễ xin, vạn nhất làm không tốt, sẽ không thiếu được một chầu h/ành h/ung a.

Chứng kiến bộ dạng Giang Trần tràn đầy tự tin, trên mặt bọn hộ vệ thủ phong đều có vẻ đồng tình.

- Lại một người trẻ tuổi không sợ đá/nh nữa, hắc hắc, lão Lý, ngươi đoán tiểu tử này sẽ bị đá/nh thành cái dạng gì? Là mặt sưng vù, hay trên đầu có sừng?

Hộ vệ khác thở dài:

- Lão Dư, ánh mắt ngươi vụng về rồi. Vị vừa rồi đi vào kia, là Giang Trần gần đây danh tiếng rất thịnh. Là thiên tài do Cung chủ đại nhân khâm điểm. Nghe nói, trong tỉ thí đan đạo giữa hắn và Ngôn Hồng Đồ, phát huy rất kinh người a. Có lẽ, lần này hắn không giống mấy người trước.

Lão Dư cười nói:

- Thì sao? Nhiệm vụ của Vân Niết trưởng lão, rõ ràng không phải trẻ tuổi có thể giải quyết. Theo ta thấy, tiểu tử này vẫn sẽ bị đá/nh.

Giang Trần không có để ý nghị luận đằng sau, chỉ là, từ trong những nghị luận này, Giang Trần cũng đại khái hiểu được tính tình của Vân Niết trưởng lão.

- Xem ra, đây là một quái lão đầu tính tình bất thường a.

Trong nội tâm Giang Trần đã có phán đoán sơ bộ.

- Bất quá, Giang Trần ta già trẻ ăn sạch, chuyên trị các loại không phục. Lão đầu kia muốn đá/nh ta? Không có cửa đâu.

Ở phương diện đan dược, Giang Trần tự tin là không thể ngăn cản.

Rất nhanh, Giang Trần liền đi tới cửa Vân Niết động phủ.

Ở cửa ra vào, tự nhiên có tùy tùng của Vân Niết trưởng lão, lập tức ngăn hắn lại, biết được Giang Trần là tới xin nhiệm vụ, lúc này mới để hắn vào.

Chỉ là, chứng kiến Giang Trần trẻ tuổi như vậy, những tùy tùng kia đều âm thầm lắc đầu, biểu lộ kia hiển nhiên là nói, lại một kẻ muốn ăn đò/n.

Giang Trần tùy tiện, bỏ qua các ánh mắt khác thường, đi vào.

Vừa đi vào, Giang Trần liền bị động phủ này hấp dẫn. Không thể không nói, so sánh với động phủ ở Bách Lão Phong này, động phủ của Đan Hà Cốc, quả thực là cặn bã.

Động thiên phúc địa to lớn, bốn phía mọc đầy các loại Linh Dược cao cấp, các khu vực quản lý ngay ngắn trật tự, lộ ra khoáng đạt, xa hoa.

- Lại có người tới khiêu chiến nhiệm vụ?

Vân Niết trưởng lão nghe vậy, liền đi ra.

Hai người vừa thấy mặt, biểu lộ đều hơi có chút gi/ật mình. Ở trong tưởng tượng của Giang Trần, tướng mạo của Vân Niết trưởng lão này hẳn là một lão đầu quái dị, hèn mọn bỉ ổi, vừa hung vừa x/ấu. Lại không nghĩ rằng, Vân Niết trưởng lão này, dĩ nhiên là một thư sinh văn nhược, hơn nữa bộ dáng trung niên, bận áo bào xanh, lộ ra thập phần cao ngạo. Hoàn toàn không phải lão già họm hẹm như trong tưởng tượng của Giang Trần, càng nhìn không ra đây là một trưởng lão thích b/ạo l/ực.

Mà Vân Niết trưởng lão, hiển nhiên cũng gi/ật mình, vì Giang Trần quá trẻ.

Sau khi thói quen đá/nh người của hắn bị truyền ra, không ít người trẻ tuổi đã không dám tới đầu cơ trục lợi, đến động phủ của hắn ngắm cảnh du lịch rồi.

Không nghĩ tới, hôm nay đến càng thêm tuổi trẻ.

Bất quá Giang Trần lại không có bị bề ngoài của Vân Niết trưởng lão mê hoặc, loại trưởng lão am hiểu luyện đan này, ở phương diện trú nhan, quả thực là không có bất kỳ áp lực.

Vân Niết trưởng lão thoạt nhìn tuổi trẻ, nhưng ít nhất cũng có 200-300 tuổi. Bằng không thì, không có khả năng có tư lịch sâu như vậy, ở dưới hai đời cung chủ làm trưởng lão.

- Vân Niết trưởng lão, đệ tử Giang Trần, cả gan tới khiêu chiến nhiệm vụ.

Vân Niết trưởng lão ru rú trong nhà, đối với sự tình ngoại giới, gần đây không quá quan tâm. Dù mấy ngày nay tên tuổi của Giang Trần truyền khắp toàn bộ Đan Càn Cung, hắn cũng không biết gì cả.

Nếu như nói ở trong Đan Càn Cung, phải tìm ra mười người chỉ làm theo ý mình, vậy Vân Niết trưởng lão nhất định có thể đứng vào Top 3.

Dù ngoại giới nghị luận xôn xao, hắn cũng không quan tâm.

Nhân sinh của hắn, là luyện đan, luyện đan, lại luyện đan.

Hơn nữa, Vân Niết trưởng lão có một thói quen, là thời điểm hắn luyện đan, người khác tuyệt đối không thể quấy nhiễu. Hơn nữa, ở trong động phủ của hắn còn có quy củ, là không cho phép truyền bá thị phi.

Cho nên, các tùy tùng của Vân Niết trưởng lão, ở chỗ này, đều rất giảng quy củ, không có bất kỳ người nào dám ở chỗ này nghị luận nhàn sự.

Bởi vì, ở Vân Niết trưởng lão xem ra, có thời gian nghị luận nhàn sự, vậy thì đại biểu người này quá rảnh rỗi. Đã rảnh rỗi, vậy nên thêm trọng trách.

Nghe Giang Trần tự báo tên tuổi, Vân Niết trưởng lão cũng không thèm để ý, khoát tay áo:

- Ta mặc kệ ngươi tên gì, nói cho ta biết, ngươi có mấy phần nắm chắc?

Loại phong cách nói thẳng này, làm cho Giang Trần hơi có chút ngoài ý muốn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Ăn tạp Chương 12
10 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tuyết vùi xương khô, người đợi xuân muộn

Chương 9
Cùng Thế tử đính ước đã ba năm, ngày cử hành hôn lễ cứ mãi trì hoãn. Sau khi ngoại tổ mẫu quy tiên, biểu tỷ ngày ngày bưng tới thang dược, miệng nói: 'Thế tử đã dặn, đợi thân mình muội bình phục, người sẽ rước muội về làm dâu một cách quang minh chính đại.' Ta tin lời, vì muốn làm tân nương của người, ta đã uống thuốc đắng suốt ba năm ròng, thân xác dần khô héo, suy kiệt đến mức chẳng thể rời khỏi giường. Thế tử cuối cùng cũng giá đáo, ta cố hết sức bình sinh bò đến cửa, chỉ mong được nhìn mặt người một lần. Qua bức bình phong, ta nghe thấy tiếng người lạnh lùng vang lên: 'Nàng ta đã cáo bệnh nhiều năm không muốn gặp ta, ngôi chính phi này, nàng ta không xứng.' Biểu tỷ nhu mì thêm dầu vào lửa: 'Thân mình muội muội vốn dĩ khỏe mạnh, chỉ vì kiêu ngạo nên mới cự tuyệt không gặp mặt. Chi bằng để thiếp thay muội ấy nhập phủ, giữ gìn thể diện cho đôi bên.' Thế tử giận quá hóa cười, nghiến răng như kẻ đang hờn dỗi: 'Được, vậy thì đổi canh thiếp! Ta xem nàng ta còn có thể cứng miệng đến khi nào!' Ta như rơi xuống hầm băng. Hóa ra biểu tỷ không chỉ đánh tráo thuốc bổ của ta, mà còn luôn lừa dối người rằng ta giả bệnh để từ hôn. Ta nghe tiếng ngoại tổ phụ liên tục đáp ứng, còn ta thổ ra đầy máu, ngay cả sức lực để đẩy cánh bình phong kia cũng chẳng còn.
Báo thù
Cổ trang
14