Thần Hộ Mệnh

Chương 4

23/06/2025 12:03

Ba trăm năm trước, ta vẫn chỉ là một con chồn vàng trong núi, tu vi vừa tròn trăm năm.

Hôm ấy là đêm trăng tròn, ta đội chiếc mũ nhặt được, chặn đường một thư sinh mặt mày thanh tú.

Ta giơ tay lên, gắng sức bắt chước hình dạng của con người, giọng the thé hỏi hắn.

“Ngươi xem ta có giống người không?”

Con người là linh h/ồn của vạn vật, lời nói ra đều mang linh tính.

Loài vật muốn tu luyện thành tinh, cần phải tìm người xin phong.

Nếu hắn nói ta giống người, ta sẽ có thể vượt qua chướng ngại này mà tu luyện thành

người.

Đối với loài người, chúng ta thích nhất là tìm thư sinh để xin phong.

Thư sinh ngày đêm đọc sách thánh hiền, lời nói ra lại càng có sức thuyết phục.

Thư sinh ấy chăm chú nhìn ta, bỗng cười một tiếng.

“Ta thấy ngươi, giống như thần hộ mệnh gia tiên của Tống gia ta.”

Bởi một chữ “tiên” ấy, tu vi của ta bỗng tăng vọt năm trăm năm.

Còn thư sinh kia thì phải chịu tai họa, chẳng bao lâu liền mắc bệ/nh, buông tay từ giã cõi đời.

Thần hộ mệnh là gì?

Giữ gìn nhà cửa bình an, hương hỏa không dứt, con cháu đông đúc.

Ta bèn làm thần hộ mệnh cho Tống gia, làm một mạch ba trăm năm.

Trừ phi Tống gia chủ động ch/ặt đ/ứt mối nghiệp duyên này, bằng không ta vĩnh viễn không được tự do.

Vừa lúc nãy, ta chỉ mới nảy sinh ý nghĩ không muốn Tống Thanh Thư đỗ tiến sĩ cũng không

được.

Một khi ta làm việc bất lợi cho Tống gia, thiên đạo liền có thể khiến ta h/ồn phi phách tán.

Năm trăm năm tu vi, đổi lấy xiềng xích suốt đời.

Cũng không biết là may hay rủi....

“Ôi trời Tiên Nhi, sao sắc mặt con khó coi thế?”

Có người phát hiện ra ta không ổn, muốn lại đỡ ta, nhưng bị ánh mắt lạnh lùng của Tống

mẫu ngăn cản.

“Ngày đại hỷ, bày ra bộ dạng xui xẻo này cho ai xem vậy?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lầm tưởng Cửu Thiên Tuế là đầu bài để kiểm hàng.

Chương 8
Để tránh né thánh chỉ bắt đi hòa thân với man di, ta ôm theo ngàn lượng bạc lẻn vào Túy Hoa Âm - lầu xanh đắt đỏ nhất kinh thành. Đêm nay, ta sẽ tự h/ủy ho/ại chính mình. Tìm đại một gã đàn ông, phá bỏ tri/nh ti/ết, khiến cả kinh thành dậy sóng. Như thế, phụ hoàng còn đem ta gả đi được nữa hay không? Khi đẩy cửa phòng hạng Thiên, bên trong không thắp đèn, chỉ có mùi m/áu tanh nồng. Dưới ánh trăng, ta thấy một nam tử ngồi trên sập, dáng người hiên ngang, đang chậm rãi lau tay. Thấy hắn bọc kín mít, ngay cả cổ áo cũng cài ch/ặt tận trên, ta không khỏi nhíu mày bất mãn: "Đầu bài Túy Hoa Âm này bày vẽ gh/ê thật. Đã ra b/án mặt thì sao dám không hiểu quy củ?" Động tác lau tay của nam tử khựng lại. Hắn từ từ ngẩng mắt, đôi mắt trong đêm tối sáng rợn người, như sói hoang nơi săn trường ta từng gặp. "Quy củ?" Giọng hắn khàn khàn, thoảng vẻ âm lãnh khó tả, khiến người nghe lạnh gáy. Nếu là quý nữ bình thường, sợ đã h/ồn xiêu phách lạc. Nhưng ta không phải. Ta là Chiêu Hoa công chúa Lý Lệnh Nguyệt - kẻ tiếng x/ấu đầy mình nhất Đại Ngụy triều. Ta không sợ đàn ông hung dữ, chỉ sợ đàn ông bất lực. "Sao? Còn cần bổn cung dạy ngươi?" Ta khép cửa, đ/ập ngàn lượng bạc lên bàn, nhờ hơi men xông thẳng về phía hắn. "Đã làm nghề này thì phải có giác ngộ. Mặc kín cổng cao tường thế này, chờ ân khách tự tay cởi xiêm y cho ngươi sao?" #BERE
Cổ trang
Ngôn Tình
1.63 K
NGƯỜI MAI TÁNG Chương 250: Thi Biến Trong Bệnh Viện