Thế nhưng tôi vẫn chậm một bước, khi người giúp việc kéo vali và đẩy tôi ra cửa, xe của Lương Phù Niên đã vào đến sân.
Từ ghế phụ, một Omega thanh tú bước xuống, chân cậu ta dường như bị thương, đứng không vững.
Lương Phù Niên sợ cậu ta ngã, vội vàng vòng qua đầu bên kia, ôm lấy cậu ta.
Sáu mắt nhìn nhau, tôi và hai người họ chạm mặt.
Ánh mắt Lương Phù Niên rơi vào chiếc vali trong tay người giúp việc, sắc mặt trầm xuống: "Anh muốn đi?"
Tôi “ừ” một tiếng.
Gân xanh trên trán Lương Phù Niên nổi lên, mở miệng là những lời lạnh lùng cay nghiệt: "Một kẻ tàn phế vội vã muốn rời đi như vậy, thực chất là đã tìm được chốn dung thân mới rồi đúng không? Lăng loàn, lẳng lơ, vô liêm sỉ."
Bàn tay đang đặt trên tay vịn xe lăn siết ch/ặt lại.
Hắn đã giẫm đạp tôn nghiêm của tôi xuống tận vực sâu ngay trước mặt Ôn Bạch.
"Trước khi đơn ly hôn được ký xong, anh không được phép đi đâu cả."
Nói xong, hắn bế Ôn Bạch lướt qua người tôi.
Hắn đặt người nọ xuống ghế sofa một cách vô cùng cẩn thận.
Lương Phù Niên lấy hộp y tế, nâng cổ chân Ôn Bạch lên rồi bôi th/uốc.
Động tác của hắn rất nhẹ nhàng, ánh mắt tập trung, như đang đối đãi với một báu vật hiếm có trên đời.
Omega kia vươn tay xoa đầu Lương Phù Niên.
Lương Phù Niên tự nhiên cầm lấy bàn tay cậu ta áp vào má mình, một cử chỉ vô cùng quyến luyến và thân mật.
Dường như ngay cả ánh nắng chiếu qua cửa sổ cũng đặc biệt ưu ái hai người họ, tự động phủ lên đôi bên một lớp ánh sáng dịu dàng, đẹp đẽ mà mơ mộng.
Tôi cảm thấy bản thân thật thừa thãi, liền bảo người giúp việc đưa tôi lên lầu.
Tôi không để ý rằng ánh mắt Lương Phù Niên đang dõi theo bóng lưng tôi, đáy mắt lộ ra vài phần hụt hẫng.
Bữa tối, Lương Phù Niên đích thân vào bếp nấu cho Ôn Bạch một bàn đầy những món cậu ta thích.
Nào là gỡ xươ/ng cá, nào là múc canh gà, chăm sóc người kia vô cùng chu đáo.
Tối nay tôi không thấy ngon miệng, ăn chẳng được bao nhiêu.
Qua loa ăn vài miếng, tôi đắn đo mở lời: "Tôi chuyển ra ngoài trước, khi nào đơn ly hôn mới soạn xong thì cậu cứ gửi tới, tôi ký cũng không muộn."
Bàn tay đang bóc vỏ tôm cho Ôn Bạch của Lương Phù Niên khựng lại, gân xanh trên trán gi/ật gi/ật, giọng lạnh tanh: "Tùy anh."
Tôi định sáng mai sẽ đi ngay.
Thu dọn hành lý xong, tối đến, tôi ngồi trên giường đọc sách một lúc.
Đang chuẩn bị tắt đèn đi ngủ, cửa phòng đột nhiên bị người từ bên ngoài đẩy ra.
Lương Phù Niên xuất hiện ở cửa: "Ngày mai tôi tổ chức tiệc mừng Ôn Bạch về nước, cậu ấy ở nước ngoài chịu nhiều khổ cực như vậy, anh n/ợ cậu ấy một lời xin lỗi, không phải sao?"
Tôi gật đầu: "Cậu nói đúng, tôi sẽ đến."
Thế nhưng, câu trả lời này không làm Lương Phù Niên hài lòng hơn, khóe miệng hắn chẳng những không nhếch lên mà còn hạ xuống, rồi đóng sầm cửa phòng ngủ lại.