1.
Cảm giác bị Vua X/á/c sống c.ắ.n đ/ứt cổ trong mơ chân thực đến mức cứ như mới xảy ra ngay giây trước. Tôi k/inh h/oàng bừng tỉnh, bật người ngồi dậy. Do động tác quá mạnh, cơ thể vốn ốm yếu lâu nay khiến mắt tôi tối sầm lại, đầu óc choáng váng.
Người anh trai đang nằm cạnh trông chừng nghe thấy động động tĩnh liền xoay người nhìn tôi, "Sao thế? Ác mộng à?" Giọng của Thẩm Hoài Viễn trầm thấp, hoàn toàn không có vẻ gì là ngái ngủ khi bị đ.á.n.h thức lúc đang say giấc.
Nhịp thở của tôi dồn dập, mồ hôi lạnh vã ra đầy người. Mấy lọn tóc hơi dài dính bết vào thái dương khiến tôi cảm thấy khó chịu vô cùng. Vừa thốt ra được một chữ "Em..." Tôi đã bị chính giọng nói khàn đặc của mình làm cho gi/ật mình.
Còn chưa kịp định thần. Giây tiếp theo, một thanh dài màu đỏ tươi rực lên đầy vẻ hiện diện trên đỉnh đầu Thẩm Hoài Viễn, đ/ập ngay vào tầm mắt tôi. Phía sau đó còn hiển thị một con số: 99.
Đồng t.ử tôi co rụt lại, không thể không liên tưởng ngay đến giấc mơ k/inh h/oàng vừa rồi.
2.
Trong giấc mơ đó, thế giới tôi đang sống là một cuốn tiểu thuyết đam mỹ tận thế NP. Mà tôi chính là vai nam phụ đ/ộc á/c đáng gh/ét nhất trong đó. Không chỉ tùy tiện ngang ngược, mà chỗ nào nguy hiểm là tôi cứ thích đ.â.m đầu vào. Quả thực là lúc nào cũng trong trạng thái "tìm đường c.h.ế.t".
Sau khi nhân vật chính thụ xuất hiện, tất cả mọi người đều bị vẻ thuần khiết, lương thiện của cậu ta thu hút, thái độ đối với tôi cũng theo đó mà ngày càng tệ đi. Ngay cả anh trai tôi – Thẩm Hoài Viễn và thanh mai trúc mã – Lục Thừa Diên cũng không ngoại lệ. Ban đầu bọn họ còn hờ hững với chính thụ, nhưng sau đó sẽ từng bước lún sâu, trở thành một phần trong dàn hậu cung của cậu ta.
Điều khiến tôi khó chấp nhận nhất chính là. Trong cốt truyện nguyên tác, người anh và người bạn thuở nhỏ vốn cưng chiều tôi vô điều kiện từ bé đến lớn, hóa ra đều là giả vờ. Thực chất trong lòng bọn họ vừa chán gh/ét tôi, vừa kh/inh thường cơ thể yếu ớt này.
Chẳng qua Thẩm Hoài Viễn được ba mẹ tôi nhận nuôi từ nhỏ, vì để báo ơn nên mới không biểu hiện ra ngoài. Còn Lục Thừa Diên là vì gia đình anh ấy có mối qu/an h/ệ làm ăn mật thiết với nhà tôi, vì muốn duy trì sự hòa hảo giữa hai nhà nên mới phải nhẫn nhịn tính cách kiêu căng của tôi.
Tận thế đến, dưới sự làm nền của chính thụ, bọn họ ngày càng lười ngụy trang. Trong trận quyết chiến cuối cùng với Vua X/á/c sống, tất cả đã bỏ phiếu bầu tôi làm mồi nhử. Với tư cách là những người sở hữu Dị năng cấp cao, một phiếu của Thẩm Hoài Viễn và Lục Thừa Diên có giá trị bằng cả trăm phiếu của người thường.
Trong mơ, gần như tất cả mọi người đều bỏ phiếu đồng ý. Dù cho bọn họ không đồng ý đi chăng nữa, cũng chẳng thay đổi được kết cục tôi phải làm mồi nhử. Nhưng đó lại là hai người thân thiết nhất với tôi sau khi mất liên lạc với ba mẹ!
Trong mơ, tôi vừa khóc vừa náo lo/ạn, còn tìm cách gây khó dễ cho chính thụ. Kết quả là chẳng thay đổi được gì, còn bị hai người bọn họ giam lỏng. Cuối cùng bỏ mạng dưới nanh vuốt của Vua X/á/c sống.
Hồi tưởng lại những chuyện này, tôi ngây dại nhìn thanh màu đỏ trên đầu Thẩm Hoài Viễn. Vành mắt tôi đỏ hoe. Tôi không tin! Tiểu thuyết cái gì, cốt truyện nguyên tác cái gì chứ! Tôi không tin anh trai và anh Thừa Diên vốn đối xử tốt với tôi như vậy lại thực sự gh/ét tôi!
Nhưng thanh màu đỏ kia là thứ gì?
Không được, tôi phải kiểm chứng mới được.
3.
Thẩm Hoài Viễn hỏi xong câu đó thì cứ nhìn tôi chằm chằm, gương mặt không chút biểu cảm.
Hiện tại tôi như chim sợ cành cong, lòng dạ lạnh lẽo mất một nửa. Tại sao lại trưng ra bộ mặt không cảm xúc đó? Không phải lúc này nên tràn đầy lo lắng mới đúng sao?!
Tôi xoay người một cái, ngồi cưỡi lên đùi Thẩm Hoài Viễn. Hai tay vòng qua cổ anh, ngay cả chân cũng quấn ch/ặt lấy thắt lưng anh, "Anh! Em vừa mơ thấy một giấc mơ đ/áng s/ợ lắm! Đêm nay anh ôm em ngủ có được không?" Trước đây chúng tôi vẫn thường xuyên chung đụng như thế này.
Tôi rất thích xem phim kinh dị, nhưng xem xong lại sợ, đúng kiểu "nhát còn hay chơi". Buổi tối không dám ngủ một mình, tôi sẽ chạy sang phòng Thẩm Hoài Viễn.
Người anh lúc nào cũng nóng hầm hập, tôi tin chắc dương khí của anh rất nặng, yêu m/a q/uỷ quái đều không dám đến gần. Chỉ cần được ngủ trong lòng anh, cho dù có xem phim kinh dị gì đi nữa cũng chẳng làm tôi sợ nổi. Vì đối với chúng tôi đây là chuyện quá đỗi bình thường, nên tôi chưa bao giờ chú ý đến phản ứng của Thẩm Hoài Viễn.
Lần này tôi tập trung cao độ, quyết không bỏ lỡ bất kỳ biểu hiện bất thường nào của anh. Ngay khi tôi thực hiện tư thế này. Cơ bắp trên đùi Thẩm Hoài Viễn cứng ngắc như thép ng/uội, khiến m.ô.n.g tôi hơi đ/au. Cả người anh cứng đờ, đôi bàn tay to thô ráp đ/è ch/ặt lên vai tôi. Dường như anh đang muốn đẩy tôi ra.
Giọng Thẩm Hoài Viễn trầm hơn hẳn lúc nãy mấy tông: "Chân Chân, xuống đi."
Tôi hoàn toàn không nghe rõ anh đang nói gì, chỉ cảm nhận được lực đẩy từ tay anh, và nhìn thấy... Thanh màu đỏ trên đầu anh bắt đầu nhảy múa một cách đi/ên cuồ/ng!
4.
Thanh màu đỏ kia lúc ngắn lúc dài.
Lúc ngắn, con số hiển thị là 99. Nhưng khi nó dài ra, dữ liệu lập tức biến thành những ký tự hỗn lo/ạn, cuối cùng đi kèm một biểu tượng "Cảnh báo" cùng ba dấu chấm than in đậm.