Tang lễ được tổ chức tại nhà tang lễ.

Ngoài mấy người hàng xóm chúng tôi, chỉ có vài đồng nghiệp của Tạ Tú Tú đến dự.

Chị ấy nói muốn để Vương Trạch ra đi trong bình yên, nên mong mọi người đừng đ/au lòng quá mà khiến con bé khó đi.

Vì thế, Giang Ngưng cố nén khóc đến mức mắt căng tròn như cá vàng, nhưng vẫn không bật thành tiếng.

Tôi nhìn chằm chằm vào th* th/ể đã được chỉnh trang của Vương Trạch, trong đầu lặp đi lặp lại hình ảnh cô bé rơi xuống kính chắn gió xe tôi.

Lúc đó, đôi mắt mở to của cô bé nhìn thẳng vào tôi, như muốn nói điều gì đó...

Đúng lúc này, một nhóm trẻ ranh bước vào, tiếng cười đùa vô tư của chúng kéo tôi về thực tại.

"Cô ơi, chúng cháu là bạn học của Vương Trạch, đến để tiễn bạn ấy lần cuối."

Tạ Tú Tú đỏ mắt cảm ơn.

Tôi liếc nhìn.

Bốn trai, một gái, không một chút nào là đ/au buồn, lần lượt cúi xuống xem th* th/ể với vẻ tò mò.

Đưa con gái mặc váy ngắn cười khẽ: "Thật sự ch*t rồi à?"

Thằng cao nhất đáp: "Ch*t rồi."

Cô ta cười híp mắt: "Ồ, hóa ra x/á/c ch*t trông như thế này."

Tất cả mọi người sửng sốt nhìn họ.

Tôi khẽ nheo mắt.

Giang Ngưng không nhịn được, đứng phắt dậy: "Các em! Đây là tang lễ, xin hãy giữ thái độ trang nghiêm! Không được cười đùa!"

Cô gái đó liếc nhìn cô: "Chị là ai?"

Vừa nói vừa phồng má nhai kẹo cao su, rồi phụt một cái bong bóng.

Giang Ngưng nghiến răng: "Tôi là hàng xóm của Vương Trạch!"

Cô ta giả vờ ngạc nhiên: "Hàng xóm? Ái chà, sao lại để hàng xóm ra mặt?"

Rồi gật gù: "Cũng phải thôi, con đấy nhàm chán đến mức chẳng ai buồn khóc trong đám tang này nhỉ."

Ngay sau đó, cô ta nhổ bã kẹo cao su thẳng lên th* th/ể Vương Trạch.

Đôi mắt tôi bỗng sáng rực lên.

À...

Luồng khí uất ứ bấy lâu trong lòng, có lẽ đã tìm được lối thoát rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm