"Ngon! Mấy người ăn không?" Tôi gắp một đũa mì, chĩa thẳng vào mặt Lục Kiêu.

Lục Kiêu mặt không đổi sắc, chỉ hơi nín thở một chút rồi ghé miệng vào... ăn luôn miếng mì tôi đang gắp dở.

"..." Tôi ch*t trân.

Hắn nhai chậm rồi nuốt xuống, sau đó lấy khăn tay lau miệng, còn rãnh rỗi đưa ra nhận xét:

"Hơi mặn, nhưng em đút nên cũng tạm được. Lần sau nhớ bỏ ít mắm tôm thôi, hại thận."

Tần Liệt thấy vậy thì gh/en lồng lộn, lao vào gi/ật đôi đũa của tôi:

"Sao anh lại đút cho hắn? Em nấu mà! Đút cho em nữa!"

"Cả anh nữa!" Bạch Vũ cũng nhào vào, không màng hình tượng, há miệng chờ sung.

Thế là cái bát mì tôm mắm tôm của tôi trở thành tâm điểm của một cuộc chiến tranh giành thức ăn. Ba người đàn ông quyền lực, giàu nứt đố đổ vách, đang tranh nhau húp nước mì thừa của tôi.

Tôi buông đũa, ngồi thừ ra nhìn cảnh tượng hỗn lo/ạn trước mắt.

Tần Liệt vừa húp nước mì vừa sặc, nước mắt nước mũi tèm lem. Lục Kiêu thì mặt đỏ bừng vì cay nhưng vẫn cố tỏ ra thanh lịch. Bạch Vũ thì vừa ăn vừa khen: "Hương vị dân dã này, thật đáng trân trọng!"

Tôi rút điện thoại ra, nhắn tin cho Mộng Liên:

"Alo, bao giờ cậu tới? Mang theo th/uốc chuột nhé. Hoặc th/uốc gì cho tôi mất trí nhớ cũng được. Tôi không muốn sống nữa."

Mộng Liên rep ngay lập tức:

"Bình tĩnh người anh em! Chuyến bay của tôi đang bị hoãn lại. Nghe nói cậu đang sống chung với 3 con sói? Ráng giữ mình nhé, bảo trọng cúc hoa!"

Giữ cái khỉ mốc!

Tôi đứng dậy, hét lớn: "Dẹp! Không ăn uống gì nữa! Đi ngủ!"

Cả ba người đồng loạt buông bát, mắt sáng rực lên như đèn pha cao áp:

"Ngủ? Ngủ chung à?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm