Đồng nữ

Chương 3

07/05/2026 18:04

Vương Yến lập tức nhận ra mình lỡ lời, vội vã chữa thẹn: "Còn ai nữa, tớ định giới thiệu em trai chồng tớ cho cậu đấy. Cậu không phải ế bền vững sao? Anh ta điều kiện cực tốt, tuyệt đối không để cậu thiệt thòi đâu."

Trong lòng tôi nửa tin nửa ngờ, Vương Yến lại tiếp tục: "Nhà chồng tớ có phong tục rất truyền thống, cưới vợ phải là con gái còn tri/nh ti/ết. Cái tri/nh ti/ết này không đơn thuần là thể x/ác, mà phải là sự trong sạch cả tâm h/ồn lẫn thể x/ác."

"Nói cách khác, nếu muốn thành đôi với em trai chồng tớ, cậu không được yêu đương với đàn ông khác, càng không được m/ập mờ."

Nghe những lời này, lòng tôi càng thêm hoảng lo/ạn.

Bỏ qua chuyện Vương Yến giờ là người hay m/a, chỉ riêng việc cô ta nói ra câu này đã đủ khiến tôi muốn tránh xa.

Vương Yến nói xong, ánh mắt âm lãnh nhìn tôi: "Sao thế Tiểu Huyên? Cậu không muốn à?"

Tôi ngẩng lên nhìn cô ta, chạm phải ánh mắt cảnh cáo mà sợ hãi thêm bội phần.

Dù là người hay m/a, tôi cũng không dám đụng vào.

Nhớ lời bà ngoại dặn phải ổn định tình hình, tôi cố gắng không chọc gi/ận cô ta.

Tôi lắc đầu: "Không phải."

Nét mặt Vương Yến lúc này mới dịu xuống.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, đã tới tối. Thấy Vương Yến nghe điện thoại rồi đi ra, tôi lén theo sau, nghe tr/ộm cô ta nói chuyện với ai đó.

"Em đón được rồi, nhưng cô ta đột nhiên đ/au bụng, đang truyền dịch ở b/ệnh viện..."

"Em biết rồi, em sẽ đưa cô ta về, nhất định sẽ..."

Tôi sợ muốn ch*t, ngay lập tức khẳng định Vương Yến đang muốn hại mình.

Bằng không cô ta đã không đặc biệt nhắc tới tôi trong cuộc gọi.

Chẳng lẽ cô ta và chồng cùng lừa tôi?

Dù sao đi nữa, bà ngoại chưa tới, tôi tuyệt đối không thể để bị bắt đi.

Quyết tâm đã định, tôi lén trốn vào gian vệ sinh cuối cùng, định đợi Vương Yến gác máy về phòng b/ệnh thì nhanh chóng thoát thân bằng thang máy.

Nhưng tôi núp trong toilet mãi mà vẫn không nghe tiếng Vương Yến đóng cửa rời đi.

Tiếng điện thoại cũng im bặt.

Bên ngoài bỗng trở nên tĩnh lặng đến rợn người, đến cả tiếng nước rỉ từ vòi cũng nghe rõ mồn một.

Nhưng bước chân rời đi mà tôi mong đợi vẫn không hề vang lên.

Tôi co rúm người dựa vào tường gian vệ sinh, cầu khẩn Vương Yến mau rời đi.

Bỗng nhiên, một tràng cười khúc khích vang lên.

Tôi nổi da gà, tiếp theo là tiếng cười lớn hơn.

"Tiểu Huyên, cậu đã phát hiện ra bí mật của tớ rồi, đúng không?"

Giọng nói dường như phát ra từ phía trên đầu.

Tôi sợ đến mức bụng đ/au quặn từng cơn, từ từ ngẩng mặt nhìn lên trần nhà.

Trên trần, Vương Yến đang bám vào tường bằng một tư thế dị thường.

Cô ta như con tắc kè đột biến khổng lồ, tứ chi dính ch/ặt vào trần nhà, cổ dài gấp ba người thường.

Cái đầu lủng lẳng ngay trước mặt tôi: "Tiểu Huyên, cậu là người tớ chọn, về với tớ đi."

Vương Yến vừa dứt lời đã nhẹ nhàng nhảy xuống, một chưởng khiến tôi ngất lịm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm