Đời này, cậu đừng hòng lén biến mất khỏi thế giới của tôi thêm lần nào nữa.
Giang Chí không ngờ tôi sẽ đuổi theo.
Trong ấn tượng của cậu ta, Trần Mộc Viễn luôn là lựa chọn đầu tiên của tôi.
Dù cậu ta cố gắng thế nào.
Dù có làm lại bao nhiêu lần.
Tôi cũng sẽ không nhìn thấy cậu ta.
Vì vậy, khi nhìn thấy Trần Mộc Viễn, trái tim cậu ta không khỏi rơi xuống đáy vực.
Chỉ có thể nghiến ch/ặt răng, mới kìm nén được xúc động muốn kéo tôi khỏi bên cạnh Trần Mộc Viễn.
Đôi khi cậu ta cũng tự hỏi— Sao mình lại thích một người… Dù có cố gắng thế nào cũng sẽ không thích lại mình?
Cậu ta không muốn nhìn thấy trên gương mặt tôi… thứ dịu dàng chỉ dành cho Trần Mộc Viễn.
Cho nên cậu ta đã chạy trốn.
Nhưng không ngờ tôi lại bỏ lại Trần Mộc Viễn mà đuổi theo cậu ta.
Tôi không biết Giang Chí đang nghĩ gì.
Chỉ theo bản năng nắm ch/ặt tay cậu ta.
Cổ họng đ/au rát, thở dốc dữ dội.
“Đừng đi… Giang Chí.”
Giang Chí đ/è nén cảm xúc trong mắt, giọng nói vẫn lạnh nhạt.
Nhưng cuối cùng… cũng không rút tay ra.
Cậu ta dường như mệt mỏi, hỏi tôi:
“Lâm Trác Viễn, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”
“Nếu muốn đ/á/nh nhau thì để ngày mai, hôm nay tôi không rảnh chơi với cậu.”
Tim tôi thắt lại.
Kiếp trước… Giang Chí đã t/ự s*t vì trầm cảm.
Tôi không biết hiện tại cậu ta nhìn tôi như thế nào.
Nhưng trực giác mách bảo— Tôi không thể rời đi.
Tôi siết ch/ặt tay cậu ta, đầu óc rối bời.
Không biết nên nói gì.
Những lời kiểu như “tôi không muốn cậu ch*t”… nói ra, có khi lại bị cậu ta coi là kẻ đi/ên.
Thấy tôi im lặng, sự kiên nhẫn của Giang Chí cuối cùng cũng cạn.
Cậu ta hất tay tôi ra, lấy chìa khóa mở cửa.
“Giang Chí!”
Trong lúc hoảng hốt, tôi lao lên.
Nhưng cổ chân đột nhiên truyền đến cơn đ/au dữ dội.
Đau đến mức mặt tôi lập tức méo mó.
Thân thể loạng choạng.
Rơi thẳng vào vòng tay cậu ta.
Biểu cảm trên mặt Giang Chí trong khoảnh khắc không kịp kh/ống ch/ế, đôi mắt sâu thẳm tràn đầy lo lắng.
Cánh tay đang ôm eo tôi khẽ run lên vì căng thẳng.
“Lâm Trác Viễn, cậu sao vậy?”
Vừa rồi đuổi theo Giang Chí quá gấp.
Bị trẹo chân mà cũng không cảm nhận được.
Cho đến khi tảng đ/á trong lòng rơi xuống, cơn đ/au mới muộn màng ập tới.
Tôi nắm lấy cậu ta, giả vờ tủi thân:
“Giang Chí, chân tôi đ/au… là vì đuổi theo cậu nên mới bị trẹo.”
“Vì vậy… cậu phải chịu trách nhiệm.”
Tư thái yếu ớt này, nếu là trước kia, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ làm.
Nhưng Giang Chí… dường như lại rất hưởng thụ.
Dù cậu ta không biểu lộ ra mặt, nhưng vành tai đã đỏ đến mức như muốn nhỏ m/áu.
Cánh tay ôm eo tôi đột nhiên siết ch/ặt, như muốn kéo tôi vào lòng thật mạnh.
Hơi thở cậu ta rối lo/ạn.
Mà tôi… cứ thế được cậu ta nửa dìu nửa bế đưa về nhà.
5
Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà Giang Chí.
Ngồi trên sofa, tôi nhìn căn phòng nhỏ một phòng khách một phòng ngủ.
Khác với vẻ ngoài có phần hung dữ của cậu ta… căn nhà lại sạch sẽ, ấm áp.
Cậu ta sống rất có tâm.
Một người như vậy…
Vậy mà kiếp trước lại không chút do dự nhảy từ tòa nhà cao xuống.
Rốt cuộc là vì sao?
Cậu ta đã đợi tôi tám năm.
Nhưng trước khi cậu ta t/ự s*t, rõ ràng tôi sắp trở về rồi, tại sao…
Đúng lúc này, cổ chân bỗng lạnh đi, tôi theo bản năng gi/ật mình.
“Đệch!”
Giang Chí cầm lọ dầu xoa bóp, ngồi xổm trước mặt tôi.
Bàn tay hơi lạnh đang nắm lấy chân tôi.