Án Mạng Nam Thần Rơi Lầu

Chương 13

24/03/2026 13:14

Chúng tôi đi tìm rất lâu nhưng không thấy Lý Linh đâu.

Cho đến khi Kiều Trúc Minh chợt nhớ ra, mỗi khi tâm trạng không tốt, Lý Linh thường một mình lên ngọn núi phía sau trường để khuây khỏa.

Khi chúng tôi bước vào núi, trời đã tối mịt, xung quanh vắng lặng không một bóng người.

Nhưng chúng tôi chẳng màng sợ hãi, bật đèn pin lên, cứ thế lao sâu vào trong.

Cuối cùng, chúng tôi tìm thấy Lý Linh dưới một gốc cây lớn.

Cậu ấy dang rộng hai tay, nằm gục giữa vũng m/áu, gương mặt trắng bệch, tựa như một Thánh nữ tử vì đạo.

Vết cứa đỏ thẫm trên cổ tay cậu ấy khiến người ta không khỏi kinh hãi xót xa.

Chúng tôi gào khóc chạy tới ôm chầm lấy cậu ấy nhưng vĩnh viễn không bao giờ có thể cảm nhận được hơi ấm thuở nào nữa.

Cơ thể cậu ấy, đã trở nên lạnh ngắt và cứng đờ.

Lý Linh ch*t rồi.

Bên cạnh th* th/ể cậu ấy, chúng tôi tìm thấy bức thư tuyệt mệnh cậu ấy để lại.

Khi ánh sáng của chiếc đèn pin rọi rõ những dòng chữ trên đó, trái tim chúng tôi gần như vỡ vụn.

“Mình không hiểu.”

“Từ khi sinh ra mình đã mất đi cha mẹ, chẳng có ai thương mình cũng chẳng có ai cần mình nhưng mình đã từng h/ận th/ù ai, oán trách ai bao giờ chưa? Mình thậm chí còn chưa từng buông một lời than vãn!”

“Chỉ vì mình luôn tâm niệm rằng chỉ cần mình đối xử tốt với người khác, người khác rồi cũng sẽ đối xử tốt với mình, chỉ cần mình nỗ lực sống thì mọi chuyện sẽ luôn còn hy vọng!”

“Nhưng tại sao tai ương lại cứ nhắm vào những kẻ khổ mệnh cơ chứ? Mình đã cố gắng hết sức để làm mọi thứ tốt nhất có thể rồi, tại sao vẫn đối xử với mình như vậy?”

“Mình chán gh/ét, không, mình h/ận!”

“Nếu sớm biết sẽ thế này, mình thà rằng bản thân chưa từng xuất hiện trên cõi đời này.”

Bức thư tuyệt mệnh vỏn vẹn bảy câu.

Mỗi câu mỗi chữ đều như đang rỉ m/áu, khóc than.

Đỗ Giai Hỷ gào khóc lấy điện thoại ra, định báo cảnh sát.

Nhưng tôi đã ngăn lại.

Hai người họ khó hiểu nhìn tôi.

“Các cậu nghĩ sau khi báo cảnh sát, chuyện gì sẽ xảy ra?”

Kiều Trúc Minh trầm ngâm một lát rồi đáp:

“Trong trường hợp tốt nhất, Trương Lôi sẽ bị tống vào tù vì tội phỉ báng trên mạng. Nhưng quá trình chắc chắn sẽ không hề dễ dàng, nhà trường vì muốn che đậy bê bối chắc chắn sẽ ém nhẹm mọi chuyện, thậm chí còn có thể cản trở công tác điều tra. Và đừng quên, hắn ta còn có một ông chú rất nhiều tiền.”

“Vậy nếu là trường hợp x/ấu nhất thì sao?”

“Trường hợp x/ấu nhất, Trương Lôi hoàn toàn sẽ không phải trả bất cứ cái giá nào...” Kiều Trúc Minh không cam tâm cắn móng tay: “Nhà trường sẽ chỉ kỷ luật hắn ta mang tính tượng trưng rồi khi thời gian trôi qua, thậm chí sẽ chẳng còn ai nhớ đến chuyện này nữa.”

“Như vậy có công bằng không? Rõ ràng là hắn ta đã ép ch*t Lý Linh nhưng lại chỉ phải trả một cái giá quá rẻ mạt như vậy.”

“Vậy cậu định làm thế nào?” Hai người đồng thanh hỏi.

Bốn bề đã chìm hẳn vào bóng tối, tôi đưa mắt nhìn xuống ngôi trường đèn đuốc sáng rực rỡ dưới chân núi, âm thầm hạ quyết tâm.

Tôi bắt đầu học theo nụ cười của Lý Linh.

“Đỗ Giai Hỷ, mình nhớ cậu từng nói tớ và Lý Linh có nét hao hao giống nhau, nếu cộng thêm kỹ thuật trang điểm của cậu, liệu có thể....”

“Bạch Kỳ, ý cậu là....” Đỗ Giai Hỷ cuối cùng cũng hiểu ra.

“Mình muốn trở thành Lý Linh.”

Tôi chậm rãi cất lời.

“Mình muốn Trương Lôi phải tự thân nếm trải tội á/c của chính mình, phải sống phần đời còn lại trong sự dằn vặt và ân h/ận tột cùng.”

“Mình muốn b/áo th/ù.”

Chúng tôi ch/ôn Lý Linh dưới gốc cây.

Cũng may sáng nay trời vừa đổ mưa, đất đai ẩm ướt, mềm tơi.

Nhưng thú thật, đến chính bản thân chúng tôi cũng không ngờ rằng ba người chúng tôi lại có thể bình tĩnh, trầm ổn và kiên cường đến vậy.

Chúng tôi bới đất suốt một đêm, đào đến mức móng tay rướm m/áu, hai bàn tay lấm lem bùn đất và m/áu tươi.

Thế nhưng không một ai dừng lại cũng chẳng một ai than đ/au.

Mãi cho đến khi lo liệu xong xuôi tất cả, quay trở về phòng ký túc xá, chúng tôi mới ôm chầm lấy nhau khóc nức nở rồi sau đó mới lịm đi.

Khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, trên khuôn mặt chúng tôi không còn bất cứ giọt lệ nào vương lại và cũng sẽ không bao giờ rơi nước mắt thêm nữa.

Bởi vì thời khắc để b/áo th/ù, đã điểm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Cạm bẫy Chương 8
7 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
10 Kẻ Thứ 3 Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vị hôn thê say đắm người góa vợ, tôi rời đi, nàng hối hận đến phát điên

Chương 19
Vị hôn thê của ta lại tư tình với kẻ góa vợ. Nàng nạp quận chúa góa bụa, ta dâng lễ mừng; nàng thu nhận kẻ độc thân là thiên kim thượng thư, ta cũng đến cửa chúc tụng. Cho đến ngày hôn lễ của ta và nàng, nàng lại trước mặt bàn dân thiên hạ tuyên bố muốn kế thừa phu quân của tỷ tỷ đã khuất, ta liền ném dải lụa hồng xuống đất. Bùi Thanh Ca thấy vậy chau mày, hạ thấp giọng nói: "Lăng Phong, chàng chẳng phải không biết, ta thu nhận đám góa phu kia, chỉ là muốn thay bệ hạ ngầm thu hồi số bạc mà những người vợ quá cố của họ đã tham ô. Thu nhận nhiều kẻ như vậy chàng còn chẳng giận, cớ sao nay chỉ thêm một vị tỷ phu, chàng lại nổi giận làm chi?" "Tình cảnh của tỷ phu chàng cũng rõ. Hắn là đồng dưỡng phu của tỷ tỷ, nay tỷ tỷ không còn, hắn lại không con cái, nếu ta không gả cho hắn, mẫu thân sẽ ban một chén rượu độc, tiễn hắn đi theo tỷ tỷ. Ta không đành lòng để tỷ phu mất mạng, nên muốn gả cho hắn mà sinh cho hắn một hài nhi. Chẳng bao lâu nữa, đợi khi ta sinh hạ cốt nhục của tỷ phu, ta sẽ tiễn hắn rời đi, quyết không để hắn làm phiền đến chàng. Chàng đừng làm loạn nữa, được không?" Ta chỉ cảm thấy nực cười.
Nữ Cường
Cổ trang
0