Trước đó, tôi đã giúp anh ta hẹn gặp Trần Giác.

“Nữ q/uỷ trước đây bám lấy em, không chỉ vì ả tức gi/ận, mà mục đích chính là muốn làm em tinh thần hoảng lo/ạn, như vậy ả sẽ dễ dàng nhập vào người em hơn.”

“Nên cách “dụ rắn khỏi hang” tốt nhất lúc này, là để em làm cô dâu, khiến ả lơ là cảnh giác.”

Tất nhiên, ngoài miệng thì nói vậy nhưng trong thâm tâm tôi cũng có chút tư tâm. Hai người này rõ ràng vẫn còn nặng tình với nhau, nếu diệt được con q/uỷ, hai người họ gương vỡ lại lành, chẳng phải là chuyện tốt gõ cửa sao?

Hai người gặp nhau tại văn phòng của tôi.

Trần Giác vừa thấy Ngô Hành, trong mắt liền xẹt qua tia bối rối. Ngô Hành thì bật vội dậy, luống cuống đến mức tay chân lóng ngóng.

Tôi bảo cả hai ngồi xuống, sau đó trình bày cụ thể kế hoạch cho Trần Giác nghe.

“Nếu em bằng lòng giúp đỡ, chúng ta sẽ tổ chức một đám cưới giả.”

“Em cứ coi như mình đang đóng phim vậy.” Tôi nhìn Trần Giác: “Đám cưới này sẽ không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào cho em cả.”

“Khách mời trong hội trường đều là diễn viên được thuê tới, mục đích duy nhất chỉ là để bắt q/uỷ. Nghi thức kết thúc, em có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”

Cô ấy lật giở xấp hồ sơ của nữ q/uỷ, bàng hoàng đến mức không thốt nên lời.

Tôi và Ngô Hành nhìn nhau, sau đó tôi chủ động đứng lên:

“Để hai người nói chuyện riêng một lát nhé.”

Tôi bước ra khỏi văn phòng, nhẹ nhàng khép cửa lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm