Đổng Minh có nỗi ám ảnh với khái niệm "người phụ nữ hoàn hảo".

Ngày xưa mẹ đẻ của gã bị ly hôn nhưng thực ra bà chẳng làm gì sai, đơn giản chỉ vì người đàn ông không biết trân trọng. Cuối cùng mẹ gã đã nhảy lầu t/ự t*. Đúng vậy, cũng là nhảy lầu.

Tôi tự hỏi Trần Hương sẽ giải quyết thế cục này thế nào?

Kết quả là Đổng Minh ngất xỉu vì kiệt sức.

Tôi: "......"

Tình tiết diễn biến thật nhàm chán.

Trần Hương thân thể yếu ớt, sau trận đò/n đã ngã bệ/nh.

Nhìn từ video có lẽ cô ta đang sốt. Bản thân Đổng Minh cũng không khá hơn, nằm bất tỉnh trên sàn một lúc. Gã bò về phía tủ đầu giường lấy th/uốc uống.

Gã nhìn chằm chằm vào camera: "Nếu chúng tôi ch*t ở đây, sớm muộn cảnh sát cũng sẽ phát hiện, cô định thoát thân thế nào?"

Tôi đáp: "Nói thế nào nhỉ, anh nghĩ bọn l/ừa đ/ảo thường chạy tội thế nào?"

Gã hỏi: "Cô là dân l/ừa đ/ảo?"

Tôi bật cười: "Hệ thống của lũ rác rưởi đó sao có thể so với tôi?"

Nói xong tôi c/ắt đ/ứt liên lạc, bất kể gã gào thét thế nào cũng làm ngơ.

Đổng Minh lại chờ thêm hai ngày, trong khoảng thời gian đó Trần Hương vật lộn bò dậy. Nhưng Đổng Minh đã chiếm phòng để th/uốc, cô ta loạng choạng thử vài lần đều bị gã đuổi đi.

Cô ta khóc lóc: "Anh không thể đối xử với em như thế, em cần cho con bú..."

Đổng Minh lạnh lùng: "Mày đang sốt, không thể cho bú được."

Trần Hương nằm vật ngoài cửa khóc, ban đầu là than vãn. Về sau biến thành lời nguyền rủa.

Đổng Minh vẫn không động lòng.

Trần Hương chợt nghĩ ra cách, cô ta bắt đầu nguyền rủa con gái họ: "Con gái anh sau này lớn lên cũng sẽ bị hiếp! Vì nó có người cha như anh! Nó sẽ ch*t thảm!"

Đổng Minh gi/ận dữ mở toang cửa phòng.

Trần Hương cầm d/ao đ/âm tới...

Đúng là cơ hội!

Đồ vô dụng, chỉ đ/âm trúng cánh tay.

Đổng Minh đi/ên cuồ/ng đ/á/nh đ/ập cô ta.

Tôi xem mà thấy ngán ngẩm. Cho đến khi nhận ra gã đã mất kiểm soát hơn trước nhiều.

Thông thường, kẻ gi*t người hàng loạt có thói quen vật hóa nạn nhân. Chúng không cảm thấy bất kỳ sự đồng cảm hay hối h/ận nào, vì chúng không coi đối tượng bạo hành là đồng loại.

Một khi nhận ra đối phương cũng là con người, rơi vào khủng hoảng nhân đạo, phòng tuyến tâm lý sẽ sụp đổ. Đặc biệt là khi nghĩ đến chính con gái mình...

Làm tốt lắm, Trần Hương.

Mặc dù có vẻ như cô ta đã bị đ/á/nh ch*t.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

BÌNH LUẬN NÓI TÔI CHỈ LÀ KẺ THẾ THÂN

Chương 10: HẾT
Năm thứ ba đi theo Lương Dực Thư, “Ánh trăng sáng” của anh về nước, còn tôi thì mang thai. Vốn định dùng đứa con này để tranh thủ một vị trí chính thức. Nào ngờ, tôi lại nhìn thấy hàng loạt dòng bình luận chạy trên không trung. 【Cái tên pháo hôi Omega này không định tưởng rằng chỉ cần mang thai là có thể kiềm chế được Công chính để thuận lợi thăng cấp đấy chứ?】 【Cười chết mất, Lương tổng nhà chúng ta xưa nay ghét nhất là con riêng, anh ấy sẽ chỉ tàn nhẫn bóp chết cả nó lẫn đứa bé thôi!】 Tôi khựng lại hai giây, không tin, kế hoạch vẫn giữ nguyên như cũ. Cho đến khi phát hiện Lương Dực Thư vì muốn lấy lòng “Ánh trăng sáng” mà nâng đỡ đối thủ một mất một còn của tôi. Tôi liền bỏ trốn. Lúc bị Lương Dực Thư tìm thấy khi bụng mang dạ chửa, tên đối thủ kia lại đang nằm trên giường tôi. Anh mắt hằn lên tia máu, gầm lên: "Bé con, em sợ anh đánh chết đứa dã chủng này nên mới bỏ trốn... chứ không phải vì không còn yêu anh nữa, đúng không?"
Đam Mỹ
Boys Love
0
CHỆCH QUỸ ĐẠO Chương 10: HẾT
CẨM NANG ĐI SĂN Chương 8: HẾT