1.

Tôi ngậm th/uốc lá, cúi mắt dựa vào tường, mặc cho cậu ấy đ/è lên.

Năm năm không gặp, cao hơn, cũng vạm vỡ hơn. Tên s/úc si/nh nhỏ sờ eo tôi vẫn chưa chịu yên, tay cứ thế thăm dò xuống dưới.

Sờ nữa là xảy ra chuyện đấy!

Tôi nheo mắt, ấn tay cậu ấy lại, thấp giọng cảnh cáo: “Đủ rồi!”

Phong Trình cũng không giãy giụa, lòng bàn tay áp vào bẹn tôi, cúi người tựa đầu vào vai tôi, cười: “Anh à, cơ thể anh nói anh rất nhớ tôi!”

Giọng điệu đắc ý. Mang theo sự ngông cuồ/ng của kẻ có chỗ dựa mà không sợ gì.

Là tôi chiều ra đấy.

Tôi kéo tay cậu ấy ra, thong thả thắt lại thắt lưng: “Ai sờ tôi kiểu này, tôi cũng thỏa mãn hết.”

Tôi níu đầu cậu ấy khỏi vai tôi, nhìn kỹ một chút. Vẫn đẹp như vậy.

Sở hữu một khuôn mặt có thể mê hoặc tôi đến ch*t. Nhưng mà, tôi đã nếm mùi thiệt thòi vì sắc đẹp một lần rồi, nếu còn rung động nữa thì tôi là thằng ngốc chính tông luôn.

Tôi vỗ nhẹ vào mặt Phong Trình, cười: “Cậu ấy à, cũng chỉ có thế thôi.”

2.

Bị rắn cắn một lần, mười năm sợ dây thừng.

Phong Trình chính là con rắn đó.

Năm tôi gặp Phong Trình, cậu ấy vừa mười tám tuổi, áo sơ mi trắng, đồng phục xanh, trông rất nghiêm chỉnh.

Cậu ấy đ/á/nh trống trong ban nhạc ở quán bar, giữa một đám yêu nghiệt lẳng lơ, chỉ có cậu ấy là nổi bật nhất. Cái cảm giác vừa thuần khiết vừa lả lơi đó đặc biệt quyến rũ người.

Lúc đó tôi vừa ra tù, làm bảo vệ ở quán bar, một đêm đã có bảy trận đ/á/nh nhau, mỗi trận đều là vì Phong Trình mà đ/á/nh.

Thằng nhóc đó tùy tiện ném một chiếc nhẫn hay vòng tay xuống dưới sân khấu, là lại gây ra tranh chấp.

Sau này, vì cái thói thích châm lửa nhưng không chịu dập lửa đó, trên đường về nhà cậu ấy bị mấy tên s/ay rư/ợu chặn lại. Vừa lúc tôi đi qua con hẻm, đã c/ứu cậu ấy một mạng.

Cổ áo sơ mi cậu nhóc bị x/é rá/ch, mặt cũng bị ăn một bạt tai, nhìn tôi ở phía trước đ/á/nh nhau, cậu ấy dựa vào tường cổ vũ cho tôi.

Lúc đó trong lòng tôi thầm nghĩ, cái thứ rắc rối này sao lại lẳng lơ đến thế?

Tôi hạ gục hai tên s/ay rư/ợu, Phong Trình chậm rãi đi tới, nhấc chân đ/á vào hạ bộ người ta: “Còn muốn “cưỡi” ông mày nữa không?”

Người đó bị đ/á đ/au kêu la thảm thiết.

Tôi hít một hơi lạnh, kéo Phong Trình lại nói: “Thôi đi.”

Phong Trình lập tức đổi sang khuôn mặt tươi cười, ngọt ngào nói: “Cảm ơn anh về chuyện tối nay!” Quay đầu lại đ/á thêm một cú vào tên còn lại, thè lưỡi với tôi: “Mỗi người một cái công bằng hơn.”

Tôi tức gi/ận bật cười, quay người bỏ đi. Lo chuyện bao đồng làm gì?

Phong Trình theo sau tôi, đi thẳng đến tầng dưới nhà tôi. Cậu ấy nói: “Anh ơi, tôi không có chỗ nào để đi, anh đã c/ứu người thì c/ứu cho trót, cho tôi ở nhờ một đêm đi?”

Tôi hỏi ba mẹ cậu ấy đâu.

Cậu ấy nói: “Ba mẹ đều mất rồi.”

Tôi nhìn khuôn mặt xinh đẹp đó, mềm lòng một chút. Cái sự mềm lòng này, không chỉ cho cậu ấy ở nhờ, mà còn cho cậu ấy lên giường luôn.

Phong Trình muốn quyến rũ một ai, cơ bản là chắc chắn thành công.

Cậu ấy chặn tôi trong phòng vệ sinh, hỏi: “Anh ơi, bọn họ đều muốn chơi tôi, anh không muốn sao?”

Cậu ấy ngẩng đầu hôn cằm tôi: “Tôi không cho bọn họ chơi, tôi chỉ cho anh chơi.”

Ai mà chịu nổi cơ chứ?

Nói thật, lần đầu tiên thấy Phong Trình trên sân khấu quán bar, tôi đã tưởng tượng chơi cậu ấy từ đầu đến chân trong đầu rồi. Bây giờ người ở ngay trước mặt tôi, lại nói với tôi những lời như vậy. Nói chung là tôi không chịu nổi.

Sau này lúc lên giường, Phong Trình nằm sấp trên người tôi nói cậu ấy sợ đ/au, tôi thương cậu ấy còn nhỏ tuổi, nên chiều ý, để cậu ấy đ/è tôi. Nhưng mà cái chuyện nuông chiều này, có lần một thì sẽ có lần hai.

Lúc quá đáng nhất, Phong Trình ấn tôi ở cầu thang quán bar, dùng răng nanh cắn gáy tôi nói: “Không được cho người khác nghe thấy.”

Trong quán bar tiếng ồn rất lớn, chút tiếng động này hoàn toàn không nghe thấy được. Nhưng Phong Trình thích chơi kiểu này, cậu ấy thấy kí/ch th/ích, tôi cũng vui vẻ chiều theo.

Một hai lần thì dễ thoát thân, nhưng ngủ với nhau nhiều, tình cảm đã thay đổi. Khi tôi nhận ra mình đã động lòng, tôi nói với Phong Trình: “Hoặc là hẹn hò với tôi, hoặc là chia tay.”

Phong Trình nhìn tôi, cười rất đẹp: “Anh ơi, bọn mình vẫn luôn hẹn hò mà. Lần đầu tiên của tôi đã cho anh rồi, anh còn muốn chia tay sao?”

Lúc đó Phong Trình mười tám tuổi, học lại lớp 12. Cậu ấy còn nhỏ tuổi chưa muốn nghĩ đến tương lai, nhưng tôi không thể không nghĩ.

Tôi có tiền án, cuộc đời đã hỏng rồi, nhưng tương lai của Phong Trình còn rất dài. Tôi không thể để cậu ấy lêu lổng theo tôi, th/ối r/ữa ở xó xỉnh đường phố.

Tôi bắt đầu quản thúc cậu ấy, khuyên cậu ta học hành tử tế. Phong Trình cũng rất ngoan, không còn la cà, rất cố gắng chuẩn bị cho kỳ thi Đại học.

Để cậu ấy yên tâm, tôi nghỉ việc ở quán bar, phục vụ cậu ấy ăn uống ngày ba bữa, lo cho cậu ấy thi Đại học.

Lúc đó, tôi đã trao cả trái tim mình ra. Không còn lại gì cả.

Nhưng Phong Trình đã lừa dối tôi.

Khi đồng nghiệp cũ nói đã thấy cậu ấy trong khu ăn chơi tôi còn không tin.

Sau này tôi tận mắt nhìn thấy cậu ấy bước ra từ khu ăn chơi cùng một nhóm công tử nhà giàu. Tôi đi theo sau lưng họ, nghe họ trò chuyện.

“Này, cậu còn chưa chán cái anh giao cơm đó à? Dứt khoát sớm đi, tôi thấy anh ta thật lòng muốn lo cho cậu thi Đại học đấy.”

Có người tiếp lời: “Phong thiếu nhà ta còn cần thi Đại học sao? Tháng Bảy là phải xuất ngoại rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0