02

Theo lệ thường, tôi hỏi Trì Lan có cần m/ua đồ gì không.

Cậu ấy chỉ xin vài bộ quần áo và nguyên liệu nấu ăn, không hề đề cập đến chuyện muốn ra ngoài khiến tôi thở phào, nhưng rồi chợt nghĩ lại: Sai sai nha!

Ông đây đang giam lỏng cậu ta mà!

Cậu ta có đòi ra tôi cũng không cho, hiểu chưa!

Tôi lạnh mặt đồng ý, Trì Lan gắp một miếng trứng cuộn vào đĩa cho tôi.

"Vậy... anh Chu, tối nay anh có về ăn cơm không?"

Làm ơn đi, đây đâu phải nhà tôi.

Nhưng vừa ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt cong cong của Trì Lan, lời từ chối bỗng rẽ ngang.

Tôi cắn một miếng trứng, hương vị thơm ngon lan tỏa, ậm ừ bảo: "...Để xem đã."

Tâm trạng rối bời bỗng chốc tan biến khi tôi nhìn thấy bộ dạng tiều tụy của Du Lý.

Trong lòng sướng không tả xiết.

Tôi đã cử đàn em đi thám thính, đúng như dự đoán, dạo này Du Lý như kẻ mất h/ồn, đang cuống cuồ/ng tìm người.

Đang lúc đàn em hỏi tôi có cần điều tra chi tiết không, tôi xua tay.

"Khỏi đi."

Bởi vì chẳng có ai rõ hơn tôi, người mà Du Lý đang sốt sắng tìm ki/ếm chính là bé Omega vừa về nước đã mất tích của hắn.

Mà vị Omega đó chính là Trì Lan – người vừa xuống máy bay đã bị tôi bắt về nhà giam giữ.

Alpha mất đi Omega chẳng khác nào con chó lạc mất chủ.

Sau vài lần sai sót liên tiếp, phía chủ đầu tư vốn đang đ/á/nh giá cao công ty Du Lý cuối cùng cũng chuyển hướng sang tôi.

tôi vênh mặt đắc thắng, đến trước mặt Du Lý châm chọc: "Ồ, đây chẳng phải Du tổng sao, mấy ngày không gặp mà trông tã thế này?"

Du Lý sụp mí mắt, hiếm khi không đốp chát lại tôi: "Tao đang không rảnh để cãi nhau với mày."

Thấy hắn ủ rũ như con chó nhà có tang, tôi suýt thì phì cười thành tiếng.

Đang định bồi thêm vài câu, Du Lý bỗng nhiên áp sát vào cổ tôi, một mùi rư/ợu Rum nồng nặc của Alpha xộc thẳng vào mũi khiến tôi khó chịu lùi lại.

Nhưng Du Lý túm ch/ặt lấy cổ áo tôi, còn quá đáng hơn khi rướn tới hít sâu một hơi trên cổ tôi lần nữa.

"Đệch, mày bị đi/ên à!"

Tôi vung nắm đ/ấm, hắn nghiêng đầu né nhẹ, chân mày nhíu ch/ặt nhìn tôi chằm chằm: "Chu Dư An, mẹ nó mày lén tao tìm Omega rồi à?!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
2 Mùa đông thứ 23 Chương 13
11 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm