Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1638: Ta phải khiêm tốn (1)

05/03/2025 14:15

Hai mắt hắn lộ ra tơ m/áu tràn ngập cùng với sự mệt mỏi không che giấu được, thậm chí hơi thở của hắn cũng trở nên thở hổ/n h/ển hơn rất nhiều. Thời điểm cúi đầu, ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần rơi vào trên tay phải của mình. Nơi nào đang có một đoàn ánh sáng đột nhiên xuất hiện, lúc này từ từ ngưng tụ lại, dần dần hóa thành một cái lệnh bài màu đen.

Lệnh bài kia, chính là sau khi hắn cùng ý chí của quạt tàn tranh phong lần này, sau khi đối phương một lần nữa rơi vào trong ngủ say, tiến tới huyễn hóa ra ở trong tay Bạch Tiểu Thuần.

- Ý chí của cái quạt tàn này thật khó giải quyết. Lẽ nào Bạch Tiểu Thuần ta lại không tư cách trở thành chủ nhân của nó sao?

- Nếu không có nó ngăn cản, lần này ta nhất định có thể triệu hoán cây quạt trở về. Hiện tại triệu hoán cây quạt không thành, chỉ có một tấm lệnh bài như vậy.

Bạch Tiểu Thuần có chút không cam lòng. Đối với lệnh bài kia, hắn cũng hoàn toàn không có chút hiểu rõ nào. Hắn chỉ là có một loại cảm ứng, lệnh bài kia giống như là một cái chìa khóa...

Một cái chìa khóa đại biểu cho quyền hạn của mình!

Một lát sau, Bạch Tiểu Thuần thở dài. Khi hắn đang muốn thu hồi lệnh bài kia, dự định sau khi nghỉ ngơi một chút, sẽ cẩn thận nghiên c/ứu một hồi. Nhưng vào lúc này, thần sắc Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên thoáng động. Hắn chợt nhìn về phía lệnh bài trong tay.

- Khí tức này...

- Đây là khí tức gì...

Bạch Tiểu Thuần vô cùng kinh ngạc. Hắn cẩn thận cảm nhận khí tức tản ra từ bên trong lệnh bài. Hắn phát hiện mình cầm lệnh bài trong khoảng thời gian một lát như thế, thân thể đang mệt mỏi, lại có thể tự mình tiêu tan hơn phân nửa.

Đây không phải là lực khôi phục của thân thể. Dù sao Bạch Tiểu Thuần mệt mỏi chính là t/âm th/ần. Nhưng hôm nay hắn lại nhận thấy được rõ ràng, tinh lực của mình đang nhanh chóng khôi phục lại tới mức độ đỉnh phong.

Điều này càng khiến cho Bạch Tiểu Thuần thêm vui mừng bất ngờ. Hắn lấy lệnh bài tới trước mặt, cẩn thận kiểm tra. Sau đó, mặc dù vẫn còn không nhìn ra được đầu mối gì, nhưng dĩ nhiên hắn x/á/c định được, khí tức tản ra bên trong lệnh bài kia, thực sự có thể khôi phục lại tinh lực của hắn!

- Không phải là linh khí...

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, hắn chỉ có thể phán đoán là chủ nhân trước kia của quạt tàn này, chỗ bên trong thế giới của vị Chúa Tể cường hãn kia, tồn tại cùng linh khí trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng, tương tự với một lực lượng thiên địa nào đó.

- Xem thử khí tức này có kỳ diệu gì khác hay không.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhất thời sáng lên, thử một hồi. Cuối cùng trong lúc cầm lệnh bài tu luyện thổ nạp, hắn vui mừng bất ngờ phát hiện ra, theo mình ngồi tĩnh tọa, khí tức bên trong lệnh bài kia, thoáng cái lại trở nên sống động. Sau khi dung nhập trong cơ thể mình, nó lại có thể khiến cho tốc độ tu luyện của mình chợt nhanh hơn.

Chẳng những là tốc độ linh lực lưu chuyển, còn có tốc độ hấp thu linh khí thiên địa, nói chung tất cả tu luyện đều đang tăng nhanh. Nhất là cảm nhận suy nghĩ trước sau tỉnh táom tinh thần tràn đầy, khiến cho Bạch Tiểu Thuần nhất thời giống như lấy được trân bảo.

- Khí tức bên trong lệnh bài kia có thể so sánh được với tất cả đan dược. Chỉ là lệnh bài lại huyền diệu như vậy. bảo quạt này nhất định là càng thêm lợi hại. Đáng tiếc trước đó, nơi đó người nhiều, ta không tiện đi nghiên c/ứu.

Sáng sớm ngày hôm sau, khi Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra, tâm tình hắn kích động. Ý nghĩ phải đoạt lại quạt tàn này từ trong tay ý chí của cây quạt của hắn lại càng thêm kiên định.

Sau khi hạ quyết tâm, lúc này Bạch Tiểu Thuần mới thu hồi cái lệnh bài. Hắn nhìn phương hướng một chút, thoáng một cái, lao thẳng đến Kinh Châu của Tiên Vực thứ hai này. Một đường hắn lao nhanh như tên b/ắn, phá không na di.

Ba ngày sau, hắn từ phía xa liền thấy trên mặt đất phía trước, có một tòa hùng thành đứng vững vàng. Phạm vi thành này cực lớn. Bốn phía xung quanh có dãy núi giăng kín khắp nơi, thành trì giống như một con thú lớn nằm ở nơi đó.

Bên trong thành có rất nhiều trì tu sĩ. Hiện tại cho dù là hoàng hôn, cũng vẫn có tiếng người ồn ào, lui tới, số luọng không rõ.

Phóng tầm mắt ra toàn bộ thành trì, Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng. Hắn suy nghĩ lấy thân phận của mình, tới nơi này mặc dù muốn giấu mình, vừa vặn là Thiên Tôn, có thể nói là người có quyền thế đứng thứ hai ở bên trong Tiên Vực thứ hai này. Thân phận như vậy, thấp điều, hình như có chút không phải.

- Xem ra ta vẫn phải cố gắng học tập một chút, xem làm như thế nào để mình giấu mình cho thỏa đáng.

Trong sự xúc động, Bạch Tiểu Thuần không lập tức tản ra thần thức, dụ cho người đến đây. Mà thoáng một cái dưới, hắn giống như tu sĩ bình thường, lựa chọn đi về phía cửa lớn của thành trì.

Thành trì cực lớn này có tám cánh cửa lớn. Bình thường mở ra năm cánh cửa, có rất nhiều tu sĩ ra vào. Bạch Tiểu Thuần cũng không có sốt ruột, ở một chỗ bên ngoài cửa thành, đứng vào cuối cùng của đội ngũ tiến vào thành. Hắn nhìn bên trái một chút nhìn bên phải một chút, trong lòng đã xúc động trước sự phồn hoa của Thánh Hoàng Triều này.

Nhất là nơi đây chính Kinh Châu của Tiên Vực thứ hai, có Thiên Tôn trấn thủ. Không có người nào dám ở chỗ này dương oai. Thủ vệ nơi đây, mỗi một người đều có tu vi không tầm thường. Cho dù một đội người bảo vệ ở cửa thành này, đều mỗi một người đều mặc bảo giáp, mắt lộ ra tinh quang. Tu vi chung quy đều ở trình độ kết đan đại viên mãn.

Còn ở bên trong lầu trên cửa thành, có một sóng d/ao động Thiên Nhân, bất kỳ thời khắc nào cũng không ngừng khuếch tán ra. Người đối diện ở phí đi, đều sẽ cẩn thận tra xét, hình thành u/y hi*p, khiến cho đoàn người ra vào thành trì này, mỗi một người đều cẩn thận.

- Lại có cường giả Thiên Nhân tra xét. Xem ra thế đạo này, quả nhiên là rối lo/ạn.

- Ai, cũng chẳng biết lúc nào mới có khả năng thái bình.

- Nghe nói chưa? Phía bắc lại khai chiến...

- Tà Hoàng Triều này thật sự đáng gi/ận. Phương Bắc chiến tranh, gần như cách mấy năm lại triển khai ra...

Bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần có không ít tu sĩ chuẩn bị vào thành. Sau khi nhìn thấy được sự kiểm tra nghiêm ngặt như thế, mỗi một người đều nhỏ giọng bàn luận.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trọng sinh xong, tôi đá ngược kim chủ của mình

Chương 13
Đời trước, tôi là đứa con giả bị đuổi ra khỏi nhà, chỉ có thể dựa vào sự bao nuôi của một vị đại lão mà sống lay lắt. Đại lão bị khiếm thính, phải đeo máy trợ thính. Mỗi lần lên giường, anh đều gỡ máy trợ thính xuống, hoàn toàn mặc kệ tôi, nhìn chằm chằm tôi với gương mặt đầy nước mắt. Anh nắm lấy tay tôi, đặt lên tai mình, ra hiệu rằng anh không nghe thấy gì cả. Đến khi đại lão chết, chiếc máy trợ thính dính máu bị văng ra ngoài. Khoảnh khắc cuối cùng, tôi nói: "Em yêu anh." Anh yếu ớt mỉm cười, nói với tôi rằng anh… Biết đọc khẩu hình. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại thời điểm anh vẫn còn là một đứa con riêng bị người đời chèn ép, chịu đủ mọi đau khổ.
407
5 Luôn Nhớ Cam Chương 7
10 Mộng Ảo Ảnh Chương 18
11 Dỗ dành Chương 9
12 Cùng Em Sưởi Ấm Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm