Cảnh Báo Màu Cam

Chương 2

11/05/2026 21:26

Người sống muốn thoát khỏi thế giới trong sách thì chỉ có thể dùng cái ch*t.

Hệ thống vì tinh thần nhân đạo.

Ân cần hỏi tôi muốn ch*t kiểu gì.

Tôi gần như chẳng hề do dự, trở tay cầm d/ao tự đ/âm mình một nhát.

Cơn đ/au kịch liệt lan ra tứ chi và xươ/ng cốt.

Tôi lẳng lặng nhắm mắt, chờ đợi được quay về thế giới thực.

Nhưng sau lưng bỗng vang lên một tiếng gọi quen thuộc.

"Anh..."

Giang Từ tóc đen rối bời, quần áo xộc xệch đột ngột đẩy cửa phòng.

Lúc này mũi d/ao đã cắm vào tim.

M/áu từng giọt, từng giọt tí tách rơi xuống sàn nhà.

Mắt tôi hoa lên đầy chóng mặt.

Mê man quay đầu lại.

Nhìn thấy Giang Từ lảo đảo lao về phía tôi, khi còn cách tôi một bước chân, em ấy dường như chẳng còn sức để đứng vững, quỳ rạp xuống trước mặt tôi trong tuyệt vọng, ánh mắt tràn ngập vẻ không dám tin.

"Anh sao thế này? Em..."

Em ấy càng thêm hoảng lo/ạn, cuống cuồ/ng sờ soạng tìm ki/ếm thứ gì đó trong người mình.

Tôi ngẩn ra một giây, rồi lập tức phản ứng lại.

Em ấy đang tìm điện thoại để gọi 120.

Nhưng thế này chẳng phải có b/ệnh thì vái tứ phương sao!

Bao năm qua cha của Giang Từ luôn kiểm soát nghiêm ngặt những người bên cạnh.

Phàm là người bước chân vào nhà họ Giang, dù chỉ là bác làm vườn cũng không được phép mang theo bất kỳ thiết bị điện tử nào trên người.

Giang Từ r/un r/ẩy lạc giọng:

"Bác sĩ riêng đâu? Em đi..."

Em ấy đứng dậy định đi, nhưng bị tôi túm ch/ặt lấy góc áo.

Việc phát âm của tôi đã trở nên khó khăn, nên chỉ đành gắng sức lắc lắc đầu.

Vô dụng thôi.

Không cần phí sức.

Với lại đừng có ngăn cản anh về nhà vào cái thời khắc mấu chốt nhiệm vụ hoàn thành này chứ!

Để anh trai yên tĩnh mà ch*t đi, được không!

Nhưng câu trả lời của Giang Từ rõ ràng là không.

Thậm chí em ấy còn khóc:

"Là em đã làm sai điều gì sao?

Tại sao lại đối xử với em như vậy?"

Em ấy khó nhọc mở miệng, giọng nói rất yếu ớt, như sợ làm kinh động đến thứ gì đó:

"Anh ơi...

Tại sao?

Đến cả anh cũng muốn rời bỏ em ư?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mỗi lần xóa tin nhắn tỏ tình, ngày hôm sau lại xuất hiện thêm một ký ức chung

Chương 10
Hứa Mộc Tình, một kiểm thử viên phần mềm liên lạc, phát hiện ra rằng chỉ cần xóa đi bản nháp thư tỏ tình viết cho người bạn thanh mai trúc mã Trần Tự, thì ngày hôm sau cả hai sẽ cùng có thêm một đoạn ký ức chung chưa từng xảy ra. Chợ đêm, đêm mưa và rạp chiếu phim ngoài trời lúc đầu ngọt ngào như một sự bù đắp, cho đến khi nhật ký máy chủ, bản sao lưu điện thoại, thời gian trên ảnh chụp và cuốn nhật ký của người bạn Lâm Hạ chứng minh rằng: mỗi khi một đoạn ngọt ngào hư cấu được thêm vào, thì một trải nghiệm thực tế giữa cả hai sẽ bị ghi đè, bao gồm cả lần Trần Tự từ chối cô, những cuộc cãi vã về giới hạn của cả hai, và cả sai sót trong công việc của chính Mộc Tình. Nghiêm trọng hơn, việc xóa bỏ nhiều lần bắt đầu ăn mòn ký ức cá nhân của cô, khiến hai mảnh ký ức thời thơ ấu vĩnh viễn biến mất. Sự cố bắt nguồn từ việc cô vô tình liên kết bộ công cụ bổ sung ký ức khép kín vào tài khoản thực, đồng thời cũng bộc lộ việc sản phẩm thiếu sự cách ly cứng. Mộc Tình ngừng xóa, công khai lỗ hổng và mất việc. Cuối cùng, cô nói ra lời tỏ tình trực tiếp, đồng thời chấp nhận việc Trần Tự không có nghĩa vụ phải đáp lại tình cảm tương tự. Cả hai dựa vào ghi chép trên giấy và những thói quen mới có thể kiểm chứng để xây dựng lại lòng tin, tình cảm bắt đầu nảy nở chậm rãi trong thực tại không có sự bảo đảm của những ký ức hư cấu.
0