5 năm trước, trong ngày lễ tốt nghiệp.

Sau khi chụp xong ảnh lớp, tôi vội vã chạy đến lớp Phó Trì.

Một người bạn trêu rằng

“Không phải chứ, ngày cuối cùng rồi, cậu vẫn muốn đấu với cậu ấy à?”

Đấu cái lông ấy.

Tôi chỉ muốn cùng hắn chụp chung một tấm thôi, mặc dù tên chó Phó Trì này nhân phẩm không ra sao, nhưng tôi vẫn phải công nhận năng lực của hắn.

Đàn ông mà, muốn chụp cùng đối thủ của mình một tấm thì sao chứ?

Nhưng tôi đến muộn rồi, Bên Phó Trì đã giải tán hết rồi.

Hắn bị đám fan nữ vây quanh đòi chụp ảnh, chắc là chịu không nổi nữa, nên trốn ra từ cửa sau rồi.

Dựa vào lời kể của bạn cùng phòng, tôi đi khắp nơi tìm hắn rất lâu, cuối cùng cũng tìm thấy hắn ở trong góc của hội trường.

Phó Trì đang nằm trên một chiếc ghế dài sau hậu trường, ng/ực hơi phập phồng, giống như đang ngủ.

Tôi gần như nín thở, chầm chậm lại gần hắn

“Phó Trì/”

Hắn không nói gì.

Tôi khẽ ngồi xổm bên cạnh hắn, im lặng quan sát hắn một lúc lâu.

Gió thổi nhẹ, làm lay động những tấm rèm, góc rèm khẽ chạm vào má Phó Trì, hắn không kìm được nụ cười, hàng mi dài khẽ rung lên, như thể sắp mở mắt.

Nhưng tôi lại như đang lừa mình dối người, đưa tay che mắt hắn, khẽ cúi đầu.

Cơn gió mùa hạ cũng không thể át đi tiếng tim đ/ập thình thịch trong lòng tôi.

Lúc lí trí vừa quay trở lại, chuẩn bị bỏ chạy, lòng bàn tay ấm nóng của Phó Trì đã ấn mạnh vào sau gáy tôi.

Đó là nụ hôn đầu của chúng tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
6 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm