“Vì sao lại trốn một mình ở đây?”
Giọng nói lạnh lẽo c/ắt ngang dòng hồi tưởng.
Cả người tôi cứng lại.
Tôi ngẩng đầu.
Không biết từ lúc nào, Bạch Tân Ngôn đã đứng ngoài giàn hoa tử đằng.
Trong tay hắn vẫn cầm điếu th/uốc chưa hút hết, tàn lửa lập lòe trong bóng tối.
Hắn nhìn tôi, ánh mắt lạnh hơn cả màn đêm.
“Diễn Tùy, tôi có chuyện muốn hỏi.”
Theo phản xạ, tôi muốn tránh đi.
Trong trạng thái chật vật thế này, người tôi không muốn gặp nhất chính là hắn.
“Không có gì để nói.”
Tôi chống tay đứng dậy, vì đứng quá nhanh nên đầu óc choáng váng.
Bụng vẫn âm ỉ khó chịu, tôi cố chịu đựng, nghiêng người định rời đi theo hướng khác.
“Xin tránh đường, Bạch tổng.”
Vừa bước được một bước, cổ tay tôi đã bị giữ ch/ặt.
Nếu là trước đây, tôi đã phản kháng ngay.
Nhưng lúc này, cơ thể lại có phản ứng kỳ lạ, khiến chân tôi mềm đi, suýt mất thăng bằng.
Tôi chỉ còn cách bám vào cột giàn hoa mới đứng vững.
“Buông ra!”
Tôi quát, cố tỏ ra cứng rắn, nhưng giọng lại không đủ lực.
Bạch Tân Ngôn không buông.
Ngược lại còn kéo tôi lại gần hơn.
Mùi hương quen thuộc tràn vào khoang mũi.
Đến mức khiến người ta khó lòng kháng cự.
Tôi phải cắn ch/ặt lòng bàn tay, dùng cảm giác đ/au để giữ mình tỉnh táo.
“Rốt cuộc anh muốn gì?”
Tôi đỏ mắt nhìn hắn.
Bạch Tân Ngôn cúi xuống, ánh mắt sâu không thấy đáy.
Hắn vứt điếu th/uốc xuống đất, dập tắt.
Sau đó đặt tay lên vai tôi, ép tôi vào giữa hắn và cột.
“Tôi chỉ hỏi một câu.”
“Năm đó… có phải tôi đã dọa em không?”
Tôi sững lại.
Ý hắn là gì?
Bạch Tân Ngôn nhìn thẳng vào mắt tôi:
“Nụ hôn đó… có phải vì tôi không kiềm chế, quá mạnh, nên khiến em sợ?”
“Vì vậy mà suốt những năm sau, em luôn tránh tôi, không muốn gặp tôi, thậm chí còn dùng cậu ta để chọc tức tôi…”
Tôi mở miệng, nhưng không nói nên lời.
Một cảm giác vừa vô lý vừa chua xót dâng lên trong lòng.
Hắn nghĩ… tôi tránh hắn vì nụ hôn đó?
Hắn nghĩ tôi sợ?
Sao có thể như vậy.
Đêm hôm đó… tôi cũng rung động.
Nếu không phải vì tờ kết quả Beta kia, nếu không phải vì mẹ đột ngột qu/a đ/ời, nếu không phải vì tôi biết mình không xứng…
Có lẽ tôi đã không thể buông hắn ra.
Nhưng bây giờ, đứng trước hắn như thế này, tôi lại không biết phải nói gì.
“Nếu là vậy… tôi xin lỗi.”
“Đó là lần đầu, tôi không có kinh nghiệm, không biết làm sao để không khiến em khó chịu.”
“Nhưng, Diễn Tùy…”
Giọng hắn khẽ run, mang theo một chút níu kéo:
“Tôi xin em… đừng lạnh nhạt với tôi nữa, được không?”