Thần Đạo Đan Tôn

Chương 3477: Thiên tài!

05/03/2025 16:53

Lăng Hàn cau mày:

- Ta cần Dẫn Mạch quả mới mở ra đường võ đạo được sao? giờ trời đã tối, nghỉ ngơi một chút rồi mai tính.

Sáng sớm hôm sau, mặt trời chưa mọc Lăng Hàn đã bắt đầu luyện quyền. Nhưng giống như đêm qua, Lăng Hàn không cảm ứng được bất cứ kinh mạch.

- Ta không tin!

Lăng Hàn không ngừng luyện quyền, hắn là loại người cố chấp. Hắn từng là tồn tại cao hơn Thất Bộ, ý chí như sắt, không dễ bỏ cuộc.

Chân trời ló tia ban mai, mặt trời sắp ra.

Ủa?

Lăng Hàn ngây ra, hắn phát hiện mình hấp thu lực lượng yếu ớt đang từ từ di chuyển trong thân thể.

Lực lượng này từ chân trái dâng lên đến bên trái phần bụng, dọc theo ngựk trái lên cần cổ đến dưới mắt trái.

- Cảm ứng được?

Lăng Hàn ngừng lại, lực lượng này liền biến mất, nhưng hắn có cảm giác thân thể mình khỏe hơn chút xíu. Cảm giác rất yếu ớt nhưng thần thức cúa Lăng Hàn cực kỳ nhạy bén, hắn dám chắc đây không phải ảo giác.

Ui, thật khó tin. Lăng Hàn không chỉ phát hiện kinh mạch còn dẫn dắt lực lượng chuyển động trong đó?

Theo như Tôn Ki/ếm Phương nói trong cơ thể người có mười hai kinh mạch được gọi là thập nhị chính kinh, có ghi chép lưu truyền.

Đã có ghi chép để lại thì tại sao nhiều người không cách nào mở ra con đường tu luyện?

Đó là bởi vì kinh mạch không phải mạch m/áu, xươ/ng cốt, có giải phẫu vạch ra cũng không thấy, không sờ được. Ghi chép chỉ nói kinh mạch ở bên này, còn lại phải tự mình cảm nhận, thăm dò.

- Tạm gác mấy chuyện này sang bên, đã cảm ứng được kinh mạch thì bắt đầu luyện thôi!

Lăng Hàn khá vô tư, hắn buông xuống thắc mắc trong lòng, tập trung vào đá/nh quyền. Có nhiều lực lượng ùa vào người Lăng Hàn, chuyển động trong kinh mạch. Kinh mạch trì trệ như có nhiều tạp chất trong đó, nhưng mỗi khi lực lượng chảy qua một lần là như kéo lê đi, khơi thông rất nhiều.

Lăng Hàn phát hiện kinh mạch của mình rất mảnh nhỏ, tràn ngập tạp chất, nhiều lần chải vuốt mang ra thật nhiều tạp chất, kinh mạch từ từ rộng lớn hơn.

Lăng Hàn bỗng phát hiện không có lực lượng chảy vào người mình nữa, mặc kệ hắn đá/nh quyền cỡ nào cũng không thể vào trạng thái này.

- Lý do là gì? A, dơ quá!

Lăng Hàn thấy tay mình có lớp đen tuyền toát ra mùi hôi. Nhìn kỹ thì không chỉ bàn tay, cánh tay, đùi, toàn thân đều như vậy.

Lăng Hàn chợt hiểu ra:

- Chẳng lẽ đây là tạp chất loại trừ trong kinh mạch? Chắc là vậy rồi!

Lăng Hàn vội đi tắm rửa.

Thế giới này rất kỳ diệu, không cần gánh nước, từ ống sắt đưa vào phòng, mở vòi là nước chảy ra, còn có thể chọn nước nóng hoặc lạnh.

Lăng Hàn tắm rửa tẩy sạch đồ bẩn dính trên người.

- Ục!

Tiếng bụng hắn kêu.

Đói quá!

Lăng Hàn ngạc nhiên, từ khi tu luyện có thành tựu thì Lăng Hàn đã mất cảm giác đói khát, bây giờ hắn chẳng những thấy đói còn là đói đến có thể nuốt nguyên con trâu.

Lăng Hàn kêu Hoán Tuyết đến sai nàng đưa chút đồ ăn.

Ăn xong Lăng Hàn tiếp tục luyện quyền.

Nhưng khiến Lăng Hàn thất vọng là không có lực lượng mỏng manh chảy vào người nữa.

Từ buổi sáng đến giữa trưa lại đến tối, Lăng Hàn không ngừng lại, hắn luyện cả buổi tối đến mệt nhoài mới ngừng.

Đổi lại ngày hôm qua thì Lăng Hàn không kiên trì lâu vậy được, nhưng sáng sớm hấp thu chút lực lượng đó khiến thể chất mạnh hơn nhiều, cho hắn tiếp tục kiên trì. Đương nhiên không thể kéo dài qua lâu, tập một ngày một đêm thì không sao.

Một đêm qua đi, hướng đông lại hiện vệt trắng.

Khi mặt trời đỏ nhảy ra, lực lượng lại đến, từng luồng cảm giác mát chảy vào người Lăng Hàn, rất thoải mái.

Lăng Hàn thầm nghĩ:

- Không lẽ là vì mặt trời?

Khi mặt trời mới mọc có lẽ có sự cộng minh đặc biệt nào đó, khi mặt trời lên cao thì cộng minh biến mất.

Quả nhiên một lúc sau lực lượng kia không đến nữa.

Lăng Hàn ngừng lại, có luyện tiếp chỉ vô dụng, khiến hắn thấy mệt và lãng phí thời gian.

- Đối chiếu hình kinh mạch thì cái ta mới mở là túc dương minh vị kinh. Luyện quyền chỉ có lúc sáng sớm mới có hiệu quả, nghĩa là không thể ngủ nướng rồi. Đi tắm!

Mới tu luyện một lúc mà người Lăng Hàn lại đóng lớp cáu bẩn, hôi rình.

- Thế giới này hơi giống thế giới máy móc trong Nguyên Thế Giới, lấy khoa học kỹ thuật là chính. Nhưng tiến trình lịch sử hơn một trăm năm trước đã rẽ đường cong, võ đạo hưng thịnh, khoa học kỹ thuật bị võ đạo đ/è bẹp. Mặc dù đá/nh nhau thì khoa học kỹ thuật không chiếm ưu thế nhưng trong cuộc sống hằng ngày khoa học kỹ thuật mang đến tiện lợi rất lớn.

Lăng Hàn nhìn đồng hồ treo trên tường, nghe nói đây là vật bình thường trước khi thế giới biến đổi lớn. Nhưng giờ nhiều công xưởng thành phế tích, đồ vật như vậy hỏng một cái là thiếu một cái.

Buổi tối qua đi, Lăng Hàn sớm xuống giường luyện quyền trong sân, toàn quá trình chỉ có nửa tiếng, có tập lâu hơn cũng không được hiệu quả gì, chỉ tăng mức độ vận dụng quyền pháp quen thuộc.

Lăng Hàn mới ăn sáng xong thì bị Tôn Ki/ếm Phương kêu qua.

Lăng Hàn khom người hành lễ:

- Xin chào tông chủ.

Mặc kệ lúc trước Lăng Hàn đứng cao bao nhiêu bây giờ hắn là người bình thường, mới mở ra một kinh mạch trong người, miễn cưỡng xem như vừa bước lên con đường tu luyện.

Tôn Ki/ếm Phương gật đầu, hỏi:

- Mấy hôm trước cho ngươi quyền phổ có tập luyện đàng hoàng không?

Lăng Hàn thành thật đáp:

- Học.

Tôn Ki/ếm Phương nói:

- Có chỗ nào không hiểu cứ việc hỏi.

Tôn Ki/ếm Phương tạm dừng một lúc sau đó cười nói:

- Cho ngươi vài ngày là để ngươi tích lũy thắc mắc hỏi một lúc, tránh cho đi tới đi lui lãng phí thời gian.

A, ra là vậy.

Lăng Hàn lắc đầu nói:

- Không có gì không hiểu, đã học hết rồi.

Tôn Ki/ếm Phương đang định uống trà, nghe vậy lộ vẻ khó chịu.

Tôn Ki/ếm Phương đặt tách trà xuống:

- Biết thì nói biết, không biết thì bảo rằng không, lão phu gh/ét nhất loại người không hiểu mà giả bộ hiểu!

Khóe môi Lăng Hàn co gi/ật, hắn thật sự không có gì không hiểu! Chẳng lẽ bắt hắn giả ng/u sao?

Lăng Hàn nói:

- Ta thật sự không có gì không hiểu.

Tôn Ki/ếm Phương suýt tung chân đạp hắn, nhưng ngẫm nghĩ cố kiềm lại:

- Được rồi, ngươi đã tự tin tràn đầy như vậy thì biểu thị cho lão phu xem.

Lăng Hàn gật đầu nói:

- Được.

Lăng Hàn bày tư thế bắt đầu diễn luyện.

Một chiêu một thức đều hoàn mỹ.

Tôn Ki/ếm Phương trợn mắt há hốc mồm như gặp q/uỷ, lão đã đá/nh giá Lăng Hàn rất cao nên mới triệu kiến hắn vào hôm nay, hòng chỉ điểm đối phương.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa phùn và những bông hoa lạnh lẽo

Chương 31
Ta vốn sinh ra đã hiếu thắng, cả đời tranh cao thấp với Dung lục tiểu thư, một người cũng chẳng chịu kém cạnh ai. Để ép ta phải cúi đầu trước nàng ta, nàng ta đã gả cho bạch nguyệt quang mà ta ngày đêm thương nhớ. Ta xoay người, dùng thủ đoạn ép vị huynh trưởng được nàng ta tôn sùng như thần linh cưới ta, khiến nàng ta bất kể lúc nào, bất kể ở đâu cũng phải cung kính gọi ta một tiếng “tẩu tẩu”. Chọc cho nàng ta tức đến phát điên. Chỉ là ta không ngờ, vị phu quân mà ta tính kế có được ấy lại dịu dàng đón nhận ta. Sau khi thành thân, vì chàng, ta thay đổi hoàn toàn dáng vẻ trước kia, thu bớt sự sắc bén, khắp nơi đều nhường nhịn Dung Lục, cùng chàng cầm sắt hòa minh. Thế nhưng khi Dung Lục gặp chuyện chẳng lành, vị phu quân vốn luôn tin tưởng ta lại âm thầm điều tra ta đến tận gốc rễ. “Bản tính khó đổi. Khó đảm bảo nàng ta sẽ không lại nổi lên ý định hại người, vẫn nên cẩn thận thì hơn.” Đến lúc ấy, ta mới biết, từ đầu đến cuối, chàng vẫn luôn cho rằng ta là kẻ độc ác ích kỷ, chưa từng thật sự tin tưởng ta. Sống lại một đời, ta chẳng buồn dây dưa với Dung gia thêm nửa phần. Vì thế, khi tin Dung Lục sắp xuất giá truyền tới, ta tìm đến phụ thân. “Phu quân mà phụ thân chọn cho nữ nhi rất tốt. Nữ nhi nguyện ý gả sang đó.”
2
7 Qủy ăn xương Chương 12
11 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cháu trai tám tuổi đập phá xe Rolls-Royce, cha mẹ không dạy thì để tôi dạy

Chương 11
Trung thu, đứa cháu trai tám tuổi của tôi đập nát chiếc Cullinan 7 triệu tệ tôi vừa mới lấy. Kính chắn gió nứt toác ngay tại chỗ, cửa xe cũng lõm một mảng lớn. Cả nhà im lặng vài giây, anh trai tôi lại cười làm hòa: “Con nó còn nhỏ, tay chân chưa biết nặng nhẹ thôi mà.” Chị dâu cũng bảo vệ cháu trai ra sau lưng: “Chẳng qua cũng chỉ là một chiếc xe thôi mà.” “Cô út giỏi giang thế này, mua chiếc khác là được chứ gì?” Cả nhà bắt đầu khuyên nhủ tôi rằng đây là cháu ruột, còn thân hơn cả con đẻ. Thằng bé trốn trong lòng mẹ, làm mặt quỷ với tôi: “Bà nội bảo rồi, tiền của cô sau này đều là của con!” “Xe của cô, con thích đập thì đập!” Tôi cười lạnh một tiếng, trực tiếp mở điện thoại, bấm số 110. Giây tiếp theo, thằng cháu sợ đến mức trợn tròn mắt. Đã không ai dạy dỗ các người. Vậy thì để tôi.
Vườn Trường
0