UYỂN NINH

Chương 2

14/04/2026 15:46

5.

Đến bữa tối, ta mới trở về Hứa phủ.

Vừa bước vào Chính viện, thị nữ đã đến bẩm báo: “Phu nhân, biểu cô nương đến ạ.”

Biểu cô nương mà thị nữ nhắc đến tên là Triệu Vân, là chất nữ (cháu gái) bên nhà mẹ đẻ của Hứa lão phu nhân.

Mấy năm trước lên kinh nương nhờ lão phu nhân, lão phu nhân liền làm chủ cho nàng ở lại phủ.

Khi Triệu Vân đến, bên cạnh còn dẫn theo một tiểu lang quân, nói là nhi tử nàng.

Về phần vì sao một mình mang nhi tử đến nương nhờ lão phu nhân, lão phu nhân không nói, ta là tức phụ (con dâu), đương nhiên cũng không tiện hỏi nhiều.

Những năm qua, Triệu Vân vẫn luôn lấy danh nghĩa là chất nữ của lão phu nhân ở lại Hứa phủ.

Lão phu nhân còn làm chủ, cho hài tử kia đổi sang họ Hứa, bên ngoài thì gọi là chất tử (cháu trai) của Hứa Tam lang.

Hứa Tam lang còn tìm danh sư làm phu tử cho nhi tử của nàng.

“Tẩu tẩu.” Triệu Vân nhấc chân bước từ ngoài vào.

Nàng vận một bộ y phục màu trắng, thân hình đầy đặn, nụ cười cũng rất rạng rỡ.

“Vân nương, đã dùng bữa tối chưa?” Giọng ta nhàn nhạt.

Vì chuyện của Hứa Tam lang, ta đối với Triệu Vân tự nhiên cũng không còn thân thiết như trước.

【C.h.ế.t tiệt, Vân Nương? Cô ta là Triệu Vân!】

Tiếng lòng của Hạ Chí lại vang lên.

【Không thể không nói, Hứa tra nam thật sự là một kẻ m.á.u lạnh. Người khác nuôi vợ bé, thường nuôi ở nơi xa xôi, sợ bị vợ cả phát hiện, nhưng gã họ Hứa thì khác, gã lại dám nuôi vợ bé ngay trong nhà!】

【Mà thân hình của Triệu Vân này thật sự rất tuyệt, th!t đều mọc ở những chỗ cần mọc.】

【Tạ Uyển Ninh cũng thật sự đáng thương, không chỉ nuôi con gái cho người khác, mà còn nuôi cả vợ bé giúp người ta, mình phải nhắc nhở cô ấy thế nào đây? Haizz!】

Nghe tiếng lòng của Hạ Chí, lòng ta rối bời.

Ngoại thất mà Hứa Tam lang nuôi, hóa ra lại chính là Triệu Vân!

6.

Khi ta và Hứa Tam lang thành thân, Hứa lão phu nhân đã chuyển đến kinh thành, sống chung với chúng ta.

Những năm qua, Hứa Tam lang luôn hết mực hiếu thuận với lão phu nhân. Lúc rảnh rỗi, thường xuyên đến bầu bạn với lão phu nhân.

Lúc đó Hứa Tam lang nói mẫu thân hắn từ nhỏ đã quen chịu đựng khổ cực, trên người cũng nhiễm không ít b/ệnh vặt. Hắn không muốn ta phải chịu nửa phần ấm ức vì hắn, cho nên ngày thường ta không cần phải đến thỉnh an lão phu nhân.

Ta vì điều này mà cảm động vô cùng, thường xuyên cảm thấy áy náy. Nhưng giờ nghĩ lại, nơi Hứa Tam lang đến thăm nom đâu phải là lão phu nhân. Người mà hắn thực sự bầu bạn, chính là Triệu Vân đang sống trong viện của lão phu nhân!

Điều này cũng có nghĩa là, lão phu nhân đối với chuyện của Hứa Tam lang và Triệu Vân, vẫn luôn biết rõ. Bà ta thậm chí còn che đậy giúp bọn họ.

Hài tử mà Triệu Vân mang về, e rằng chính là nhi tử của Hứa Tam lang.

Tay chân ta lạnh buốt, Triệu Vân đang nói gì, ta đã không còn nghe thấy nữa.

Thật là một Hứa Tam lang tốt!

Thật là một biểu cô nương giỏi!

7.

Triệu Vân đến đây là để xin bạc của ta.

“Đứa nhỏ A Tấn kia giờ đọc sách càng ngày càng khắc khổ, mỗi ngày ngoài việc hoàn thành bài vở phu tử giao, thằng bé còn kiên trì luyện chữ nữa.” Triệu Vân vừa nói, trên mặt lộ ra vài phần ý cười, “Giấy Tuyên Thành ở kinh thành đắt đỏ, tiền tiêu vặt mỗi tháng của muội đều dùng để m/ua giấy Tuyên Thành cho thằng bé, nhưng vẫn không đủ…”

【Không thể không nói, mặt Triệu Vân này dày tựa bộ n.g.ự.c của cô ta vậy, lại còn mặt dày đến hỏi tiền vợ cả để nuôi con của cô ta và Hứa Tam lang sao?】

【Tiền bổng lộc hàng tháng của Hứa Tam lang phần lớn đều đã vào túi cô ta, Hứa lão phu nhân cũng không ít lần lén lút trợ cấp cho, vậy mà cô ta còn chạy đến hỏi tiền Tạ Uyển Ninh ư?】

Ánh mắt ta lướt qua gương mặt Hạ Chí. Lời trong lòng người này vẫn không hề ngừng lại, nhưng vẻ mặt ngoài lại không hề để lộ mảy may. Quả là một người biết giữ kẽ.

Ta cố nén sự h/ận th/ù trong lòng, đáp: “Tiền tiêu vặt không đủ, vậy thì nên chi tiêu tiết kiệm một chút đi.”

Triệu Vân sững lại, dường như không ngờ ta lại từ chối.

Trước đây, vì muốn bù đắp cho những điều “khiếm khuyết” mà ta nghĩ mình đã gây ra cho Hứa Tam lang, lão phu nhân lại coi trọng Triệu Vân, cho nên về tiền bạc, ta chưa từng để mẹ con nàng ta thiếu thốn.

Nhà họ Hứa nghèo khó, ban đầu mọi chi tiêu đều là dùng của hồi môn của ta. Bốn mùa trong năm, y phục mới của mẹ con Triệu Vân chưa bao giờ đ/ứt đoạn.

【Tạ Uyển Ninh có chút kỳ lạ, trong nguyên tác, cô ấy đối với Triệu Vân là có cầu tất ứng, sao lần này lại không cho Triệu Vân tiền nữa?】

【Hơn nữa hôm nay cô ấy còn đưa Phạn Âm về nhà mẹ đẻ...】

【Mình biết rồi, không lẽ Tạ Uyển Nin... đã trùng sinh rồi sao?】

Ta vô thức nhìn về phía Hạ Chí, chỉ thấy trên mặt nàng nhanh chóng thoáng qua một tia kinh ngạc.

Thấy vậy, ta không khỏi cong khóe môi. Nàng quả thực rất nhạy bén.

8.

Triệu Vân không thể xin được bạc từ chỗ ta, liền quay người sang kể lể khóc lóc với lão phu nhân.

“Lão phu nhân sai người đưa cho nàng ta năm mươi lượng bạc.” Châu m/a m/a hạ giọng nói.

“Đứa nhỏ ở tiền viện kia, dường như có ý định sang năm sẽ tham gia thi Huyện.”

Nghe vậy, ta không vội mở lời, mà lại không lộ dấu vết nhìn về phía Hạ Chí.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Ôn Cố Chương 13
4 Bên vực thẳm Chương 6
6 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
7 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
8 Thịt Tiên Chương 15
11 U U Lục Minh Chương 30.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lễ Trung Nguyên, chồng ép tôi gả cho Quỷ Vương, tôi bèn đổ bê tông chôn vùi con đường trường sinh của hắn

Chương 9
Ba ngày trước lễ Trung Nguyên, chồng tôi và đứa con trai mười tuổi quỳ bên cạnh cái giếng cạn ở sân sau, đầu này nối tiếp đầu kia, dập đầu xuống đất một cách điên cuồng. Họ đinh ninh rằng đáy giếng thông với giới tu tiên thượng cổ, có thể giúp hai cha con lột xác thành tiên. Chồng tôi đem toàn bộ tiền tiết kiệm trong nhà đổi thành 8 thỏi vàng, ném tất cả xuống giếng, cuối cùng chỉ đổi lại được một hòn đá đen. Đứa con trai kéo từ đáy giếng lên một dải lụa đỏ rách nát, vui vẻ quấn quanh cổ tôi: "Mẹ, đừng làm hỏng nó, đây là dải lụa đón dâu đấy. Bố đã nhận sính lễ của Quỷ Vương thay cho mẹ rồi. Chỉ cần mẹ đi hòa thân, chúng ta sẽ được vào nội môn Kiếm Tông." Chồng tôi ôm hòn đá đen dính đầy bụi than, đôi mắt sáng rực một cách đáng sợ: "Dù sao ở nhà cô cũng chỉ biết quét dọn nấu nướng. Chi bằng hy sinh một chút, thành toàn cho sự trường sinh của hai cha con tôi." Nhìn chằm chằm người chồng đã chung sống mười năm, phải mất một lúc lâu tôi mới tìm lại được giọng nói của mình: "Vì cái giấc mộng ban ngày đó mà anh định bán cả vợ mình sao?" Anh ta mất kiên nhẫn đẩy tôi ra: "Đại đạo vô tình. Hy sinh cô một người để đổi lấy sự phi thăng của hai cha con tôi, cô nên cảm thấy vinh hạnh mới phải."
4