Tống Thanh Yến

Chương 1

30/08/2024 22:38

1.

Mẫu hậu của ta rất được Thánh thượng sủng ái, do đó hiển nhiên ta cũng là công chúa tôn quý nhất trong cung, chỉ cần hô một tiếng là trăm người phải nghe theo, là cành vàng lá ngọc, không biết bao nhiêu công tử thế gia phải chen nhau vỡ đầu, nghĩ cách muốn trở thành phò mã của ta.

Tuy nhiên, Tiêu Tuân hết lần này tới lần khác rư/ợu mời không uống lại muốn uống rư/ợu ph/ạt, từ chối ta không một chút do dự.

Hắn ta nói nam nhi chí ở bốn phương, há có thể chỉ lo nghĩ đến chuyện nhi nữ tình trường, thế nên hắn ta xin đi xuất chinh. Thời gian hắn ta đi cũng khoảng chừng một năm rồi, hôm nay có tin tức truyền về, báo là đã đ/á/nh thắng trận.

Tướng quân đang trong độ tuổi thiếu niên, mày ki/ếm mắt sáng, phong thần tuấn lãng, cao lớn như ngọc, lập tức trở thành tình lang trong mộng của biết bao thiếu nữ trong kinh thành.

Nhưng ta cũng hiểu, cái gì mà nhiệt huyết nam nhi, rồi cái gì mà quốc gia đại sự, chẳng qua chỉ là lí do thoái thác để hắn ta từ chối ta mà thôi.

Nhưng chắc có lẽ hắn ta cũng sẽ không ngờ rằng, ta lại phát rồ tìm một người có dáng vẻ gần giống hắn ta y như đúc, là một nhạc sĩ mà người người đều xem thường.

Thú thật, ta có phần chờ mong, muốn nhìn thấy dáng vẻ tức gi/ận muốn hộc m/áu của hắn ta.

Chỉ cần tưởng tượng tới cảnh tượng đó, ta lắc đầu bật cười, chắc là sẽ thú vị lắm đây.

Ta cũng không ngờ rằng bọn ta lại gặp nhau nhanh như vậy.

2.

Điều khiến ta bất ngờ chính là, hắn ta mang một nữ nhân từ biên quan về, tính cách của nàng ta hoàn toàn tương phản với ta, ta thích mặc màu đỏ kiều diễm, nàng ta lại thích màu trắng, ta ngang ngược càn rỡ, nàng ta lại điềm đạm đáng yêu, nhẹ nhàng dịu dàng.

Có lẽ, nam nhân đều thích kiểu nữ nhân như này.

Ta nằm trên giường mỹ nhân ăn nho Tống Thanh Yến đút cho, kể lại cho hắn nghe vẻ mặt xanh mét của Tiêu Tuân trông buồn cười như thế nào, còn có Trịnh D/ao mà hắn ta mang về chọc người ta thương tiếc biết bao nhiêu.

Nói đến đây, đột nhiên ta lại hiếu kỳ về cảm giác của Tống Thanh Yến đối với kiểu nữ nhân như thế này, bèn mở miệng hỏi hắn.

"Có phải ngươi cũng thích kiểu người như Trịnh D/ao không?"

Trong lòng ta tự trả lời là phải rồi, nào ngờ ta vừa hỏi xong, hắn liền kiên định nói với ta là không phải.

"Điện hạ, ở trong lòng của nô gia, điện hạ quan trọng hơn bất cứ thứ gì."

Ta nghiêm túc nhìn vào mắt hắn, cố gắng tìm ra dấu vết nói dối trong đó, song lại không hề có. Dù cho ta có ngang ngược càn rỡ hay tùy hứng làm bậy, thì chỉ cần có hắn ở đó, ta đều sẽ được hắn chăm sóc chu đáo.

Ta ăn xong quả nho cuối cùng, không nhịn được ôm lấy hắn, hôn lên mí mắt hắn một cái. Hàng mi vừa dài vừa dày của hắn run nhè nhẹ, sau đó ta lại cười x/ấu xa, hôn một cái như chuồn chuồn nước lên môi hắn.

Trời đất quay cuồ/ng, ta bị đ/è xuống, mắt hắn toát lên rõ vẻ động tình, đồng thời trong đó còn ẩn chứa rất nhiều tình cảm mà ta không thể hiểu được. Giọng hắn khàn khàn.

"Điện hạ, có thể chứ?"

Ta vòng tay ôm lấy cổ hắn, nhiệt tình đón ý hùa theo hắn, dùng hành động thực tế nói cho hắn biết đáp án.

Mồ hôi đầm đìa, cộng phó Vu sơn (*).

(*) ý chỉ chuyện mây mưa ân ái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
6 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
9 Vợ Người Máy Chương 15
10 Nữ Đào Chương 11
11 Cành lá sum suê Chương 19
12 Đẫm Máu Dao Trì Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm