Trốn đi chắc chắn là không thể rồi.

Vì để đề phòng việc Phó Trì phát đi/ên, tôi chỉ đành giả ngốc.

[Trượt tay thôi]

[Thời gian địa điểm tôi quyết đúng không? Vậy thì nửa năm sau, ở nhà tôi.]

Có thể trốn được ngày nào hay ngày ấy vậy.

Phó Trì không để ý đến tối nữa.

Tôi đợi mười mấy phút, Không nhịn được nhắn thêm một tin

[Phó Trì?]

lần này cuối cùng cũng có động tĩnh, nhưng lại là 2 chữ khiến tôi ch*t lặng

[Muộn rồi]

[? Anh muốn làm gì?]

[Cậu đoán xem]

Vậy tôi to gan đoán một chút.

Chắc hắn sẽ không phải lập tức đến tìm tôi chứng minh đấy chứ?

Phó Trì dạo này đang ở thành phố B quay phim, đến chỗ tôi rất tiện.

Tôi càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, liền chạy vào phòng thay một bộ quần áo mới, lại ở trước gương chải đi chải lại đầu tóc.

X/á/c nhận lại bản thân vừa sạch sẽ đẹp trai.

Đừng hiểu lầm , tôi chỉ là không muốn ngoại hình mình thua kém Phó Trì thôi.

Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi cũng đã 5 năm không gặp rồi, nên càng không thể để hắn coi thường.

Sau khi lơ đang chơi xong vài ván game, chuông cửa cuối cùng cũng kêu.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Vẫn là bị tôi đoán trúng rồi sao?

Tôi chạy bước nhỏ ra mở cửa,

“Anh cái đồ chó…”

Nhìn thấy trợ lý ngoài cửa, lời đang nói của tôi bỗng nghẹn lại, cô vẫy chiếc túi trong tay,

“Anh An, anh có ít đồ để chỗ em này…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
6 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm