Đậu Đậu đặc biệt thích trường mẫu giáo hiện tại. Con bẻ ngón tay giới thiệu với tôi những người bạn mới của mình.
Lớp có tám đứa nhỏ. May quá. Không có đứa nào họ Phó cả.
Tôi nhìn gương mặt bầu bĩnh ửng hồng của Đậu Đậu, nghĩ miên man.
Hồi ở nước ngoài, tôi thuê gia sư dạy khai tâm cho con.
Nhóc tì gần như chẳng có cơ hội tiếp xúc với bạn cùng trang lứa. Vẫn là em bé hướng nội. Suốt ngày chỉ chơi trò gia đình với Milo và Đại Vương Gulu.
Cuối cùng tôi cũng gạt bỏ ý định chuyển trường cho con.
Không lẽ lại đen đủi đến mức lần nào cũng gặp phải đâu.
Nhưng tôi không thể tránh khỏi việc tiếp xúc với Phó Tông Di.
Mấy năm gần đây, hai nhà chúng tôi hợp tác khá nhiều.
Dù sao qu/an h/ệ giữa các bậc phụ huynh cũng khá tốt.
Tiếc là tôi và Phó Tông Di bát tự không hợp, từ nhỏ đã xung khắc.
Hắn từng cư/ớp dự án trên tay tôi, còn khiến tôi bẽ mặt trong tiệc rư/ợu.
Tôi mới nghĩ ra kế trả đũa bằng th/uốc. Kết quả là… Người tôi chọn kỹ lưỡng chẳng những không phát huy tác dụng. Lại tự mình sa bẫy.
Lần tôi gặp lại hắn là ở sân bay. Có dự án khảo sát khu phát triển chăm sóc sức khỏe lớn.
May thay, Phó Tông Di cũng giống tôi. Ngoài trao đổi công việc, thời gian còn lại đều im lặng rất ăn ý.
Địa điểm dự án hơi hẻo lánh.
Trên đường về thành phố gặp mưa lớn. Dự báo thời tiết nói có thể có lũ bùn.
Chúng tôi tìm mãi, chỉ thấy một khách sạn nhỏ chẳng ra gì.
Nhân viên lễ tân nói khách sạn đang cải tạo. Hiện chỉ còn hai phòng có thể ở.
Hai trợ lý đều là nữ.
Trong tình huống trớ trêu, tôi lại phải ở chung phòng với Phó Tông Di.
Phủi phui. Sao mình lại nói "lại" nhỉ.
May là phòng hai giường. Không thì lại nằm chung giường với Phó Tông Di mất.
Phủi phui. Lại cái nỗi gì.
Phòng khách sạn hơi chật chội. Nhưng ít nhất còn sạch sẽ.
Mỗi người một nửa không gian, nước sông không phạm nước giếng.
Phó Tông Di sắc mặt lạnh nhạt, tôi cũng chẳng khách sáo. Đặt hành lý xách tay xuống. Lẳng lặng đi vệ sinh cá nhân.
Tôi vừa sấy tóc xong, điện thoại nhận được yêu cầu video call.
Là Đậu Đậu.
Không tìm thấy tai nghe, tôi đành xoay màn hình điện thoại về hướng khác, quay lưng lại Phó Tông Di. Nhấn nhận cuộc gọi.
Giọng trẻ con vang to rõ ràng: "Ba ơi ba ơi, con là thỏ con Đậu Đậu."
Tôi bật cười bất lực. Không biết nhóc học ở đâu ra, tự xưng là thỏ con.
Rồi tôi phát hiện Đậu Đậu lúc nói chuyện cứ gãi cổ. Cái cổ nhỏ đã đỏ ửng lên.
Tôi nhíu mày. Cảnh giác hỏi: "Con yêu, cổ bị làm sao thế?"
Đậu Đậu thấy tôi nghiêm giọng, hơi sợ mếu máo. Đôi tay mũm mĩm vung lo/ạn xạ. Hốt hoảng: "Con không ăn vụng, con không ăn vụng mà."
Lúc này, mẹ tôi xuất hiện trong video, nói: "Bữa trưa ở trường có canh cà chua, Đậu Đậu ăn nhầm hai miếng nên nổi mẩn. Bác sĩ bảo không sao, cũng đã dặn nhà trường sau này chú ý hơn."
Đậu Đậu vốn dễ dị ứng.
Trước đây vì tham ăn mà vào viện một lần. Bị tôi m/ắng.
Từ đó về sau, đồ ăn gây dị ứng bé con không dám đụng vào.
Tôi thở phào. Trêu chọc con vài câu. Rồi cúp máy.