Khách sạn âm dương

Chương 19

11/09/2023 18:04

“Chát-----”

Tôi vừa đi ra khỏi thang máy thì đột nhiên có một người phụ nữ xuất hiện và cho tôi một cái t/át, cái t/át làm tôi đ/au điếng, trên mặt cũng có cảm giác đ/au và nóng rát.

Còn chưa đợi tôi phản ứng lại thì người phụ nữ kia đã chỉ thẳng tay vào mũi tôi với vẻ mặt đầy c/ăm gh/ét rồi nguyền rủa:

“Mày xem xem giờ mày đã biến thành cái dạng gì rồi kìa. Một thằng đàn ông mà suốt ngày mặc váy, dở ông dở thằng, chẳng ra cái thể thống gì cả.”

Thằng đàn ông?

Tôi ngơ toàn tập luôn, cúi thấp đầu, quả thật là thấy mình đang mặc một chiếc váy màu trắng bằng vải mỏng.

Dáng váy là kiểu váy xòe, hơn nữa còn có hơi rá/ch nát, viền váy còn có rất nhiều vết dầu chưa được giặt sạch, nhìn như đã mặc rất lâu rồi.

N/ão tôi đang chạy hết công suất, chẳng phải tôi là phụ nữ sao? Sao lại biến thành đàn ông rồi?

Hơn nữa tại sao chiếc quần dài bình thường tôi vẫn mặc mới chớp mắt mà lại biến thành váy xòe vậy?

Tôi lại ngẩng đầu lên, tầm mắt vượt qua người phụ nữ đang đứng trước mặt, nhìn về phía chiếc gương ở đằng sau cô ta.

Tôi nhìn thấy mình trong gương có mái tóc ngắn, trên mặt thì được trang điểm xanh xanh đỏ đỏ, đặc biệt là hai khối phấn hồng trên má giống hệt như quả táo, trông rất kỳ lạ.

Người phụ nữ kia thấy tôi ngây ra thì tóm lấy tai tôi, lôi tôi vào nhà vệ sinh. Tai tôi bị cô ta kéo đ/au điếng.

Vứt tôi “bịch” một phát vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại rồi gào lên từ bên ngoài:

“Lau sạch cái đống xanh xanh đỏ đỏ trên mặt mày đi, nếu không thì cút ra khỏi nhà!”

Người phụ nữ kia vẫn đứng ngoài không ngừng m/ắng mỏ:

“Một thằng đàn ông mà suốt ngày cứ mân mê mấy con búp bê với đống váy rá/ch, mày xem có thằng đàn ông nào giống như mày không.”

“Cả ngày nam không ra nam, nữ chẳng ra nữ. Cũng chẳng biết kiếp trước tao đã tạo cái nghiệp gì mà kiếp này lại sinh ra cái thứ như mày.”

“Nếu biết trước con trai tao sinh ra lại là cái dạng như mày thì tao thà sinh ra xong bóp ch*t mày luôn.”

Cứ mỗi khi người phụ nữ m/ắng một câu là trong lòng tôi lại đ/au như bị kim châm vậy, giống như có một bàn tay lớn bóp ch/ặt lấy trái tim tôi, làm tôi khó chịu đến mức không hít thở nổi.

“Sinh ra cái thứ như mày, tao đúng là xui xẻo tám trăm kiếp!”

Giọng của người phụ nữ xa dần, chắc là muốn rời đi.

Lúc này, một giọt nước trượt dọc theo gò má tôi lăn xuống, nhỏ xuống mu bàn tay tôi, lạnh buốt.

Là nước mắt.

Nhưng không phải là tôi mà.

Ngây ngốc rửa sạch lớp trang điểm trên mặt xong thì tôi mới nhìn rõ được dung mạo thật sự của mình lúc này.

Chàng trai này có khuôn mặt thanh tú mà sạch sẽ, trắng trẻo, ngũ quan và đường nét khuôn mặt cũng rất hài hòa, nếu như không biết thì tôi còn tưởng đây là một cô gái, dù sao thì trông xinh đẹp thế này cơ mà.

Sương m/ù dày đặc không biết ở đâu từ từ bay ra, làm lu mờ đi mọi thứ xung quanh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
490
4 U U Lục Minh Chương 30.
6 Bên vực thẳm Chương 6
8 Ba quy tắc Chương 11
9 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm