Tôi cạn lời.
“Tống Thời An đã ở bên em họ tôi rồi, bọn tôi chỉ là ăn bữa cơm đoàn viên gia đình dịp Tết thôi. Hơn nữa tôi cũng đưa cậu đi mà?”
Cậu ta trả lời lo/ạn xạ:
“Tôi là tiểu tam! Tôi là tiểu tam! Tôi còn chẳng được ghi tên vào gia phả nhà anh! Cũng không được vào từ đường!”
Tôi bất lực dỗ dành:
“Tôi cũng bị xóa khỏi gia phả rồi, không sao đâu không sao đâu.”
Cậu ta “oaa” một tiếng lại khóc.
“Tôi muốn danh phận! Tôi muốn danh phận!”
Nhưng đời này, e là tôi không thể cho cậu ta danh phận nữa.
Huống chi, việc chúng tôi ở bên nhau vốn đã là sai lầm.
Nếu không phải đêm đó sau cơn say lo/ạn tình, cậu ta rưng rưng nước mắt nói mình còn là trai tân, bắt tôi phải chịu trách nhiệm, thậm chí không tiếc làm tiểu tam để được tôi chịu trách nhiệm, thì hai kẻ đối đầu như chúng tôi chỉ có thể đấu đến trời long đất lở.
Đời này, chi bằng dứt khoát c/ắt đ/ứt.
Nếu không tôi thật sự lo có ngày cậu ta khóc đến nghẹn thở, trực tiếp kết thúc cuộc đời mất.
3.
Trận cuối quyết định thắng bại.
Vừa xuất hiện, Trình Tứ Dã đã khiến cả sân bùng n/ổ.
Không hiểu vì sao, cậu ta thay một bộ đồ mới.
Bộ đồng phục bóng rổ đen viền vàng đặt may riêng tôn lên bờ vai rộng và vòng eo thon gọn, từng múi cơ đều hoàn hảo như tượng Hy Lạp sống dậy.
Tiếng hét trên khán đài suýt nữa lật tung cả nhà thi đấu.
Tống Thời An lắc mạnh tay tôi.
“Ôn Dĩ Ninh! Anh nhất định phải thắng cậu ta! Đừng để cậu ta nổi bật quá! Lỡ Chu Nghiễn Bạch thích cậu ta thì sao? Bản Khả sẽ khóc ch*t mất!”
Tôi liếc cậu ta một cái đầy ẩn ý:
“Không đâu, hai người đó trùng số mà.”
Tống Thời An: ?
4.
“Ba điểm! Đội vàng cộng ba điểm!”
Trình Tứ Dã ném một cú ba điểm cực đẹp, cổ tay khẽ rung, bóng xuyên qua lưới phát ra âm thanh giòn tan.
Tư thế tiếp đất của cậu ta đẹp như một con báo săn, ngạo nghễ bước về phía tôi.
Cúi xuống, ghé tai nói nhỏ:
“Anh biết vì sao mình thua không?”
“Bởi vì anh chọn sai bạn đời. Chọn bạn đời là chuyện quan trọng nhất đời người, một khi chọn sai, cả đời sẽ sai từng bước.”
Tôi nhấc mí mắt nhìn cậu ta.
Cậu ta cười đểu.
“Tôi chỉ tốt bụng nhắc nhở thôi, không hề cố phá hoại tình cảm của anh, càng không có ý chen chân làm tiểu tam vì tình.”
“Anh đừng tự mình đa tình mà nghĩ nhiều.”
Tôi thản nhiên nói:
“Cảm ơn đã nhắc nhở, tôi và Tống Thời An hiện tại tình cảm rất tốt, đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt.”
Trình Tứ Dã khựng lại.
Ánh mắt cậu ta đỏ lên trong nháy mắt.
Một lúc lâu sau, cậu ta nghiến răng, từng chữ một bật ra:
“Được… được lắm… anh giỏi lắm.”
5.
Trận đấu kết thúc với thất bại thảm hại của đội tôi.
Năm phút cuối cùng, Trình Tứ Dã như phát đi/ên.
Bốn cú ném ba điểm trúng cả bốn, đột phá lên rổ liên tiếp ghi tám điểm, còn có hai pha cư/ớp bóng và một cú block.
Cả người cậu ta lao ngang dọc trên sân, như một con báo bị chọc gi/ận, mỗi lần tấn công đều mang theo sự hung hãn.
Tỷ số từ giằng co biến thành nghiền áp.
Một mình cậu ta trong năm phút đã ghi mười tám điểm.
Khi đứng trên bục nhận thưởng, cậu ta vẫn mang vẻ mặt khó chịu, môi mỏng mím ch/ặt, mày hơi nhíu, như thể người thua lại là cậu ta.
Trên khán đài, mấy cô gái hét ầm lên.
“Đẹp trai quá aaaa! Mặt lạnh cũng đẹp trai!”
“Sao thắng rồi mà vẫn không vui vậy?”
“Vì có Ôn Dĩ Ninh đó, hai người họ là kẻ th/ù, nhìn thấy nhau là bực.”