Tâm Dạng

Chương 18

30/07/2026 23:37

Sáng hôm đó, mẹ tôi ngẩng lên nhìn mặt trời, bảo đến giờ phải về nấu cơm rồi nên về trước.

Tôi và Dung Thần thu dọn nốt chút rau còn lại, dẹp sạp xong xuôi rồi cùng đi về.

Trong hẻm rất yên tĩnh, anh ấy đi bên cạnh cứ kể vài câu chuyện hài để chọc tôi cười.

Tôi đắn đo một lúc rồi mở lời: "Dung Thần, ngày mai anh không cần đến nữa đâu. Anh giúp tôi như vậy là quá nhiều rồi, coi như đã trả xong n/ợ rồi. Hơn nữa, hôm ấy anh tông trúng tôi, nhưng cũng chẳng nghiêm trọng gì."

Ánh mắt anh nhìn tôi chằm chằm, dường như lấy hết can đảm mới thốt ra được một câu: "Tâm Dạng, tôi đến đây không phải là để trả n/ợ gì cả."

Tôi ngơ ngác đứng khựng lại ở đó, tim chợt đ/ập nhanh hơn một nhịp, luống cuống vội vàng né tránh ánh nhìn của anh ấy.

Thấy Dung Thần mồ hôi nhễ nhại, tôi móc từ trong túi ra một tờ khăn giấy đưa qua để lảng sang chuyện khác.

"Lau mồ hôi trước đi đã."

Anh ấy không nhận.

Cả hai tay anh ấy đều đang xách sọt rau và quả cân, không rút tay ra được.

Anh ấy hơi nghiêng đầu, đáy mắt hiện lên một chút ý cười.

"Hay là... em lau giúp tôi nhé?"

Bàn tay cầm khăn giấy của tôi khựng lại giữa không trung, vừa định rụt về thì anh ấy đã khom người xuống, ghé mặt sát lại gần.

Đột nhiên phía sau vang lên một tiếng quát gi/ận dữ.

"Thẩm Tâm Dạng! Cô đang làm cái gì đấy!"

Tôi quay đầu lại thì thấy Lục Kinh Lan đang đứng ở đầu hẻm, theo sau là Ninh Khê Nghiên.

Mặt anh ta tối sầm như hũ nút, đôi mắt nhìn trừng trừng vào tôi và Dung Thần.

Anh ta lao tới chỉ trong vài bước, đ/ấm thẳng một cú vào mặt Dung Thần.

Cả người Dung Thần lảo đảo, đồ đạc trong tay rơi vãi lung tung xuống đất.

Dung Thần quệt khóe miệng, ngẩng đầu nhìn Lục Kinh Lan một cái, rồi chẳng nói chẳng rằng lao vào đá/nh trả.

Hai người đá/nh nhau túi bụi.

Tôi và Ninh Khê Nghiên mỗi người kéo một người ra.

Tốn bao nhiêu sức lực, cuối cùng mới tách được hai người bọn họ ra.

Lục Kinh Lan nhìn tôi đang nắm ch/ặt tay Dung Thần, gân xanh bên thái dương gi/ật liên hồi vì tức gi/ận.

Đúng lúc này, mẹ tôi từ góc rẽ bước ra, nhìn thấy cảnh này thì sững sờ tại chỗ.

"Có... có chuyện gì vậy?"

Lục Kinh Lan thở hổ/n h/ển, khóe miệng đã bị rá/ch.

Anh ta đưa tay quệt miệng một cái, ánh mắt rơi xuống cái chân đi cà nhắc của mẹ tôi, bỗng nhiên cười khẩy: "Tôi còn tự hỏi sao tự nhiên cô biến mất, hóa ra là đã bám được vào Dung Thần rồi."

"Cũng đúng. Nếu không bám lấy Dung Thần, thì với cái chân đó của mẹ cô, e là hai mẹ con cô đã uống gió Tây Bắc từ lâu rồi."

Sắc mặt mẹ tôi thoắt cái trắng bệch.

Tôi giơ tay lên giáng một cái t/át thật mạnh vào mặt Lục Kinh Lan mà chẳng cần suy nghĩ.

"Lục Kinh Lan, anh cút đi."

Anh ta không ngờ tôi lại ra tay, cứ đứng đực mặt ra đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Con trai thật giả mạo, lòng mang ý đồ xấu

Chương 11
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."
109
12 Ánh sáng phía sau Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm