Ta hóa thành một khối, hệ thống liền giương lên tấm khiên vô hình.
Thanh âm kiêu ngạo của hệ thống vang lên: "10 khối linh thạch thượng phẩm, đổi một mạng của ngươi, không quá đáng chứ?"
Không quá đáng chút nào.
Ta liều mạng lăn lộn sang một bên, ngoảnh lại thì thấy nữ tử đi/ên kia lại tóm lấy cổ áo đứa trẻ.
Khốn kiếp! Đứa nhỏ vừa c/ứu về, hơi thở còn chưa đều.
Lão tử đây đ/ập ch*t ngươi!
Lao người xông tới trước mặt nàng, nhờ thân hình nhỏ bé, khi nàng vươn tay bắt, ta lập tức hóa thành hình người.
Bàn tay định bóp cổ ta giờ đành đ/ập vào ng/ực.
Đau điếng, nhưng không sao, lưỡi đ/ao dài 1 thước của ta đã đ/âm xuyên người nàng.
Ai hiểu nổi, giá như pháp thuật đủ mạnh, ta đã hóa ra đại đ/ao 40 thước, tầm công kích còn xa hơn.
Phía sau nữ tử, một chiếc đuôi tiêu tán, nàng nhếch mép cười gằn rồi rút đ/ao ra.
"Hệ thống! Rốt cuộc nàng là hồ ly hay mèo tinh, hồ ly cũng có nhiều mạng sao?!"
Hệ thống đáp: "Đúng thế, nàng có 7 đuôi, 7 mạng đấy."
"Lưỡi đ/ao kia sắp đ/âm thủng ruột ngươi rồi."
"Cần ta c/ứu không? 20 linh thạch thượng phẩm."
Tên gian thương.
"C/ứu! C/ứu mau!"
Móng vuốt sắc nhọn của nữ tử lần nữa dừng trước mặt ta, không tiến tới được tấc nào.
Hê hê, có người chống lưng, quả là lợi hại.
Ta biến về hình hồ ly, thoắt cái liền biến mất.
Nữ tử này quá lợi hại, tốt nhất nên để Tống Cửu An đối phó.
Ta chỉ cần dùng chút th/ủ đo/ạn là đủ.
Nhưng mà, tên khốn Tống Cửu An ấy đâu rồi?
Vẫn chưa thoát khỏi biển hoa sao?
Nữ tử mất dấu ta, nàng ngồi xuống đất, dường như đang gia cố thêm kết giới rồi bắt đầu vận công trị thương.
Ta chọc chọc vào hệ thống: "Tống Cửu An đâu?"
Hệ thống đáp: "Lão nô không rõ."
Ta t/át một cái vào đầu nó: "Mở ngay cái định vị của ngươi lên!"
Vậy mà gọi là hệ thống công lược, đối tượng công lược cũng để lạc mất.
Thật nực cười.