Đêm đó, tôi có một giấc mơ không mấy tươi đẹp.

Tôi mơ thấy mình đang dạo bước trên những đám mây mềm mại.

Một con trăn đen khổng lồ đột nhiên phá mây lao ra.

Sau khi đuổi kịp tôi, nó quấn ch/ặt lấy tôi đến nghẹt thở.

Lồng ngựk nặng trĩu, đến thở cũng khó khăn.

Nó há cái miệng đỏ lòm như chậu m/áu, định nuốt chửng tôi vào bụng...

Một cơn đ/au nhẹ trước ngựk kéo tôi thoát khỏi giấc mơ.

Tôi cúi nhìn người đang rúc vào ngựk mình, nén đ/au hỏi:

"Tôi chỉ là bạn học cùng thôi mà, làm thế này có đúng không thiếu gia?" Tôi dùng lại cách xưng hô đã lâu không nói.

Màu áo trước ngựk tôi đặc biệt sẫm lại.

Áo ướt dính vào da, vải vóc cọ xát mang lại cảm giác tê ngứa.

Tống Kim Hành dời môi, ngước đôi mắt ửng đỏ đầy d/ục v/ọng lên nhìn tôi:

"Ở thời cổ đại, thư đồng bên cạnh thiếu gia chính là dùng để làm chuyện này đấy, cậu không biết sao?"

Giọng nói từ tốn, không hề có chút x/ấu hổ ngượng ngùng nào.

Tôi đờ người ra: "Cái này tôi thật sự không biết."

Hơi thở nóng rực phả lên da th!t tôi.

"Không sao, cậu chỉ cần biết, ban ngày cậu làm tôi rất không vui, nên tôi đang ph/ạt cậu."

Bàn tay vòng quanh eo tôi vén vạt áo luồn vào trong.

Men theo đường eo chậm rãi di chuyển, gây ra những cơn r/un r/ẩy khe khẽ.

Đôi mắt như thủy tinh của Tống Kim Hành phủ lên một tầng sao vụn.

Cậu ấy cắn nhẹ xươ/ng quai xanh của tôi.

Động tác trên tay không dừng lại.

"Quen bên trái hay bên phải?"

Tôi che đôi mắt đỏ hoe ướt át.

Không nhịn được ch/ửi thầm một câu tục tĩu: "Đừng hỏi nữa."

Tống Kim Hành quá lợi hại.

Cậu ấy chỉ cần dựa vào một giọt nước mắt, là có thể khiến tôi đồng ý cho cậu ấy muốn làm gì thì làm.

Chỉ một tiếng "ông xã", là có thể khiến giới hạn của tôi hoàn toàn sụp đổ.

Tống Kim Hành giả vờ giả vịt bảo tôi chú ý an toàn.

Nhưng lực đạo trong lòng bàn tay lại càng đ/áng s/ợ hơn.

Cằm tôi gác lên vai Tống Kim Hành, thầm nghĩ:

Chung Tuyền à Chung Tuyền.

Mày đúng là kẻ mềm lòng nhất thiên hạ này rồi.

Thời gian trôi đi đã không còn khái niệm.

Tôi quyết định thu hồi câu nói ban ngày.

Tống Kim Hành chẳng dễ dỗ chút nào.

Cậu ấy sẽ tìm cơ hội trả th/ù người ta, đ/áng s/ợ lắm.

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm