"Thẩm Tu Viễn..." Tôi chống tay lên thành bồn, ngón tay dùng lực đến trắng bệch, "Anh được lắm. Vừa đ.ấ.m một cú rồi lại cho một viên kẹo sao?"
"Tự xây dựng hình tượng bi/ến th/ái si tình à?"
"Ai mượn anh giả nhân giả nghĩa!"
Không được, tôi cũng phải mở livestream. Tôi nhất định phải nói là tôi bám lấy anh, để xem anh làm thế nào?
6.
Tôi nhanh chóng mở ứng dụng livestream. Tạo phòng. Tiêu đề? Tôi cười lạnh. Ngón tay gõ lên màn hình, từng chữ từng chữ hiện ra: [Đính chính: Là tôi đeo bám Ảnh đế Thẩm. Tôi hạ đẳng, tôi thích thế đấy, thì sao?]
Nhấn chuột, bắt đầu phát sóng. Không báo trước, không quảng bá. Nhưng mà năm chữ "Giang Diễm mở livestream" giống như một tia lửa ném vào chảo dầu sôi. Gần như ngay lập tức, số người xem từ con số không vọt lên hàng triệu, rồi hàng chục triệu. Lag mạng, rớt mạng, rồi lại chen chúc vào. Màn hình bị nhấn chìm bởi những bình luận ngập trời.
「Giang Diễm mày còn mặt mũi lộ diện sao?」
「Tiện nhân! Đi c.h.ế.t đi!」
「Da mặt thật dày! Quyến rũ Thẩm lão sư mà còn dám mở livestream!」
「Xin lỗi đi! Xin lỗi Thẩm lão sư ngay!」
「Chờ đã... Tiêu đề cậu ta là ý gì? 'Tôi đeo bám Ảnh đế Thẩm'?」
「Chắc là bày trò thôi? Muốn b/án t.h.ả.m (tỏ vẻ đáng thương) à?」
Tôi ngồi trên t.h.ả.m phòng khách không bật đèn, sau lưng là bức tường lạnh lẽo. Trong ống kính, tôi mặc một chiếc áo thun cũ rộng thùng thình, cổ áo lệch sang một bên, lộ ra xươ/ng quai xanh và những vết đỏ ám muội chưa tan. Tóc tai rối bù, sắc mặt trắng bệch, nhưng môi lại đỏ bất thường vì vừa bị c.ắ.n rá/ch. Tôi nhìn chằm chằm vào ống kính, "Đến đông đủ cả rồi à?" Tôi lên tiếng, giọng vẫn còn khàn, "Tốt lắm."
Bình luận lại một đợt đi/ên cuồ/ng quét màn hình. Tôi phớt lờ, tự mình nói tiếp, tốc độ nói rất nhanh, như đang học thuộc kịch bản, lại như đang gấp gáp đổ ra một loại đ/ộc dịch nào đó: "Vừa nãy livestream của Thẩm ảnh đế, mọi người xem rồi chứ?"
"Nói nghe hay thật đấy. Anh ta nói là anh ta cưỡng ép tôi, anh ta nói toàn là lời xằng bậy."
Bình luận im bặt trong chốc lát, sau đó bùng n/ổ.
「Mày nói cái đéo gì thế?」
「Thẩm lão sư đã như vậy rồi mà mày còn bôi nhọ anh ấy?」
「Tiện nhân c/âm miệng!」
Tôi l.i.ế.m đôi môi khô nẻ, nếm được vị m.á.u tanh, "Ảnh là thật. Nhưng từ đầu đến cuối đều là tôi ép buộc anh ta, là tôi bám lấy anh ta." Tôi nhìn vào ống kính, ánh mắt nhìn thẳng tắp, "Đêm lễ trao giải Kim Hoa năm đó, là tôi uống rư/ợu rồi mò vào phòng anh ta."
"Là tôi hôn anh ta trước."
"Là tôi túm cà vạt anh ta, hỏi: 'Thẩm lão sư, giả vờ cái gì chứ?'."
"Cũng là tôi nói: 'Kí/ch th/ích thế này, thử xem?'."
"Qu/an h/ệ bạn giường là tôi đề nghị."
"Mỗi đêm đều là tôi chủ động tìm anh ta."
"Thẩm Tu Viễn?" Tôi cười khẩy một tiếng, đầy vẻ mỉa mai, "Anh ta thanh cao biết bao. Ảnh đế mà, ôn nhu như ngọc, chuẩn mực đạo đức. Lúc đầu còn đẩy tôi ra đấy, nhưng tôi đây vốn có thuật bám người. Vả lại tôi cũng đủ mặt dày."
Bình luận đã hoàn toàn đi/ên lo/ạn. Đủ loại ngôn luận hỗn tạp, nghi ngờ, c.h.ử.i rủa, chấn động, còn có cả những tiếng nói bắt đầu lay động thưa thớt.
「Giang Diễm mày vì muốn tẩy trắng mà cái gì cũng dám bịa! Hay là bịa cho mình c.h.ế.t luôn đi.」
「Chờ đã... nếu thực sự là Giang Diễm chủ động, thì lời đính chính lúc nãy của Thẩm lão sư...」
「Vậy là Thẩm lão sư thích cậu ta, nên đang nhận tội thay à?」
「Xì, Thẩm lão sư sao có thể là gay được, đều là lỗi của Giang Diễm, bẻ thẳng thành cong, nên phong sát cậu ta.」
「Vậy là Thẩm Tu Viễn thực sự ngủ với Giang Diễm rồi, t/ởm quá, bi/ến th/ái thật, còn nói t.ử địch cái gì, rõ ràng là bọn họ coi fan chúng ta như khỉ mà dắt mũi!」
「Đúng thế, uổng công tôi ủng hộ Thẩm ảnh đế như vậy, tôi còn vừa mới m/ua vé phim mới của anh ta, giờ xem ra toàn là kẻ l/ừa đ/ảo!」
...
Nhìn những dòng chữ lăn tròn chóng mặt, n/ão tôi có một khoảnh khắc đình trệ. Cứ tiếp tục thế này, hình như cả tôi và Thẩm Tu Viễn đều sẽ bị h/ủy ho/ại. Thẩm Tu Viễn vì tôi mà bị h/ủy ho/ại sao? Chẳng phải tôi vẫn luôn mong đợi điều đó sao? Vừa nãy tôi còn nghĩ hay là cùng nhau xuống Địa ngục luôn đi.
Nhưng tại sao tôi hình như chẳng thấy vui chút nào? Rốt cuộc đã sai ở đâu? Tại sao tôi lại không vui?
7.
Ngay khi số người trong phòng livestream vượt ngưỡng một trăm ngàn người, máy chủ bắt đầu lung lay sắp sập, phía trên màn hình đột ngột n/ổ tung một vùng hiệu ứng vàng kim lóa mắt mà không hề có báo trước.
Hết chiếc "Trái Tim Vũ Trụ" này đến chiếc khác vụt qua. Món quà đắt nhất toàn nền tảng. Một chiếc, hai chiếc, mười chiếc, năm mươi chiếc... Giống như không có điểm dừng. Những phi thuyền vàng kim chiếm trọn màn hình, che khuất bình luận, cũng che khuất gương mặt tái nhợt vặn vẹo của tôi.
Âm thanh hiệu ứng chói tai. Người tặng quà có ID đơn giản trực tiếp, nhưng lại khiến tất cả những ai nhìn thấy đều tức khắc nghẹt thở: Thẩm Tu Viễn.
Tài khoản đại hiệu đã được chứng thực chính thức của anh ta. Anh ta cứ thế, không một lời báo trước, xông vào phòng livestream của tôi. Bằng cách th/ô b/ạo nhất, hào nhoáng nhất, và không hề phù hợp với thiết lập hình tượng trước đây của anh nhất. Quét màn hình.
Sau mỗi chiếc "Trái Tim Vũ Trụ" đều kèm theo một câu nhắn gửi giống hệt nhau, vô cùng đơn giản: [Xin lỗi em.]
[Xin lỗi em.]
[Xin lỗi em.]
...