Nụ Hôn Bươm Bướm

Chương 15

16/02/2026 16:59

“Tôi bảo không làm được, họ lại nói làm được."

“Nhà đầu tư cũng đến mấy đợt rồi, nhà tôi lại trúng giải tỏa, một đống thợ xăm còn tìm đến bái sư học nghề với cậu."

“Tất cả đều theo cậu làm, cậu nói xem làm nổi không?”

Tôi nhìn Dụ Tễ Thần trên sân khấu, cụp mắt hát.

Anh đứng đường hoàng dưới ánh đèn, đôi mắt dịu dàng nhìn về phía tôi, nở một nụ cười rực rỡ.

Tôi lâng lâng luôn.

“Làm, làm được hết.”

Tôi muốn nhiều người hơn nữa được đứng dưới ánh mặt trời, dưới ánh đèn.

Tôi muốn họ tìm lại sự tự tin của mình.

Dù vốn dĩ… họ đã rất rực rỡ rồi.

20

Những ngày sau bận đến mức chân không chạm đất.

Có ai mở tiệm mới từ lúc chốt mặt bằng đến khai trương chỉ trong ba ngày không? Sáng sớm đã đến đ/ập cửa nhà tôi, lôi tôi đi c/ắt băng khánh thành.

Dụ Tễ Thần còn đang nấu mì cho tôi trong bếp mà… bát mì của tôi…

Không được ăn.

Bận tới tận chiều mới thở nổi một hơi.

Thở xong là về nhà, Dụ Tễ Thần lại nấu đầy một bàn thức ăn.

Thôi được, tôi tha thứ cho bát mì buổi sáng vậy.

Tôi tiện tay nắm lấy tay anh hôn một cái, lại hôn lên má anh một cái.

“Anh Thần, anh tốt quá đi.”

Giờ anh đã miễn nhiễm với mấy màn tập kích bất ngờ của tôi rồi.

Tôi thấy đây là mềm lòng, đây là dung túng.

Sớm muộn gì cũng thành thích thôi.

Xuân đến rồi, trái tim đóng băng của anh sớm muộn cũng tan thành dòng nước xuân dịu dàng.

Tôi không tin là không được.

Tôi hỏi mấy người xem tôi có đẹp không.

Câu trả lời đều là:

“Đẹp.”

Chỉ có Thành Quả nói với tôi:

“Cút.”

Cậu ta đã bảo cút rồi thì chắc chắn là tôi đẹp.

Dù có thể, có lẽ, đại khái… không đẹp trai bằng Tưởng Tố Chu.

Thành Quả nói:

“Tưởng Tố Chu nhìn phát là kiểu tổng tài tinh anh, ngay cả đường viền hàm cũng mang sức hút riêng của đàn ông trưởng thành.”

“Thế còn tôi? Tôi thì sao?”

Cậu ta đ/á/nh giá tôi một lượt, cười thành tiếng.

“Giống chó con chưa cai sữa.”

“Giống thỏ trắng tự cho mình là hồ ly.”

“Giống sinh viên mới ra trường, trong veo ngây thơ, hai nghìn năm trăm tệ m/ua đ/ứt cả đời.”

Tôi: “CÚTTTTT!!”

Đang yên đang lành lại mọc cái miệng biết nói.

Im lặng ăn cơm không được à.

21

Bận đến mức ước gì một người chẻ làm tám để dùng, tôi cũng không quên làm tạo hình cho Dụ Tễ Thần trong đêm chung kết.

Tôi biết hôm nay anh bỏ dòng nhạc trữ tình quen thuộc, đổi sang một bài mới nửa sau bùng n/ổ.

Lời bài hát đều do anh tự viết.

Giữa biển người ồn ào, anh ôm guitar, cụm diên vĩ nơi má nghiêng như có đom đóm bay lượn.

Nửa sau đèn tắt, diên vĩ và bướm đều biến mất, trong ánh sáng lờ mờ, lửa bùng lên từ cổ anh, bay ra một con phượng hoàng tái sinh trong lửa.

Phượng hoàng niết bàn, ngọn lửa rực ch/áy l/ột x/á/c thành những chiếc lông vũ màu vàng kim.

Kết hợp với giọng hát đầy bùng n/ổ của anh, có cảm giác như “hướng về cái ch*t để tái sinh”.

Cả khán phòng lặng ngắt như tờ.

Đèn sáng lên, dưới khán đài là từng đôi mắt rưng rưng, tôi ẩn mình trong đó.

Nghe trong giọng anh có chút nghẹn lại.

Họa tiết trên má anh thay đổi theo từng bước di chuyển.

Diên vĩ, bướm bay, phượng hoàng tái sinh từ lửa.

Trên đời này thật sự có người hòa trộn được dịu dàng và bá đạo hoàn hảo đến vậy.

Không hề có chút gượng gạo.

Khiến tôi ngước nhìn, khiến tôi tự thấy thua kém, khiến tôi muốn lại gần, khiến sự tự ti của tôi không chỗ ẩn nấp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hương dành dành thơm ngát lưu luyến.

Chương 8
Khi nhà họ Bùi long trọng đến cầu hôn. Ta đang giúp mèo hoa lý trong ngõ đẻ con. Tay nhuốm đầy máu, luống cuống không biết làm sao. Cửa nhà chất đầy mấy tầng hàng xóm đến xem náo nhiệt. Tiếng bàn tán xôn xao. 'Nhà họ Bùi cao môn đại hộ, nếu không phải tướng quân Bùi kia bệnh nặng khó qua khỏi, sao lại cầu hôn tiểu Chi Tử chứ.' 'Nói thì tiểu Chi Tử cũng có phúc lắm thay, khắp thành chẳng có cô gái nào hợp bát tự với Bùi tướng quân bằng nàng.' 'Theo ta thì chẳng phải chuyện hay. Hôn sự trấn bệnh mà thành, lấy gia thế nàng, nhà họ Bùi chưa chắc đã coi trọng nàng. Nếu không thành, ới dà, tuổi xuân đã phải thủ quả.' Ta liếc nhìn lễ đơn dài dằng dặc do mối lái bày ra. Lại nhìn bóng dáng tiều tụy khép nép của cha mẹ, cùng ống quần xắn cao để lộ nửa bắp chân của đứa em trai. 'Ta gả.' Còn việc trong lòng ta đã có người, chẳng đáng kể chi.
Cổ trang
Chữa Lành
Ngôn Tình
4