“Đau…”
“Cố chịu đi.”
Giang Cảnh Xuyên nói: "Muốn bình yên học hết đại học thì ngoan ngoãn nghe lời."
Tôi khóc nức nở, trong lòng nghĩ:
Đã cùng hắn trải qua bao nhiêu lần kỳ nh.ạy cả.m rồi, còn phải nghe lời đến mức nào nữa đây.
Một giây sau.
Răng nanh của hắn cắn thủng tuyến thể của tôi.
Khoảnh khắc hương tuyết tùng và vị kẹo sữa quấn quýt, tôi gần như r/un r/ẩy, không kìm được mà giãy giụa dữ dội, lại bị người kia hung hãn khóa ch/ặt trong lòng.
Không một Alpha nào chịu đựng được việc Omega của mình muốn thoát khỏi tầm kiểm soát khi đang đ/á/nh dấu.
Mãi đến khi kết thúc quá trình đ/á/nh dấu, Giang Cảnh Xuyên mới nới lỏng lực đạo, kìm nén rút ra.
Hắn thỏa mãn hôn đi giọt nước mắt trên khóe mắt tôi.
"Đừng khóc nữa mà cưng."
Tên khốn này.
Dù đã bị hắn đ/á/nh dấu vô số lần, nhưng tôi vẫn thường tự hỏi, sao chúng tôi lại thành ra như ngày hôm nay. Chỉ vì không muốn ra khỏi ngôi nhà này mà tôi cam chịu để Giang Cảnh Xuyên đ/á/nh dấu hết lần này đến lần khác.
Vừa thở dốc được chốc lát, hắn vẫn chưa thỏa mãn, lại kéo eo tôi vào lòng.
"Lần nữa nào."
Tôi hoảng hốt vung tay vỗ vào sáu múi cơ bụng của hắn, khàn giọng từ chối: "Không được nữa đâu!"
Giang Cảnh Xuyên thở dài, gục đầu vào xươ/ng đò/n của tôi ra chiều ấm ức: "Anh ơi..."
Tôi mềm giọng tỏ ra yếu thế: "Anh mệt lắm rồi."
Hắn nhìn tôi một lúc, đôi mắt đẹp thoáng chút thất vọng rồi ra hiệu bảo tôi tiêm cho hắn một mũi th/uốc ức chế.
Chất lỏng lạnh lẽo thấm vào tuyến thể.
Tác dụng của th/uốc ức chế phát huy rất nhanh.
Tôi bị hắn khóa trong vòng tay.
Cuối cùng cũng kết thúc ba ngày kỳ nh.ạy cả.m, có được giấc ngủ ngon lành.